Mai Diệu Huyền là người chị đã vỗ vai tôi giữa buổi trưa IPS16 và gỡ trong tích tắc cái lỗi tôi loay hoay hơn một ngày. Đây là câu chuyện của tôi về chị — và lý do tôi quý con người tử tế ấy.
Càng đi học, tôi càng tin một điều. Thứ quý nhất mình mang về sau mỗi khoá học không chỉ là kiến thức. Quý hơn là những con người tử tế mình được gặp trên đường.
Tôi đã kể về anh Dương — tiểu đội trưởng của tôi, về chị Phương — đội trưởng của tôi. Hôm nay tôi muốn kể về một người chị nữa ở IPS16: chị Mai Diệu Huyền — người đã gỡ giúp tôi, chỉ trong tích tắc, cái nút thắt mà tôi loay hoay suốt hơn một ngày trời.
Đọc tiếp “Mai Diệu Huyền — người chị vỗ vai tôi giữa buổi trưa IPS16 và cú gỡ rối “trong tích tắc””
