Nguyễn Mạnh Tuấn — người mang cả nhà máy đến lớp học và hơn 500 phần quà cho đi

Nguy?n M?nh Tu?n t?i l?p h?c IPS16

Trong những ngày học lớp IPS vừa rồi, có một khoảnh khắc làm tôi — người đã 25 năm gắn với nghề bán hàng — phải dừng lại nhìn thật lâu. Một người bạn học sinh năm 1992 không đứng lên nói gì to tát; bạn ấy chỉ lặng lẽ mang đến lớp những chai nước giặt nhỏ gọn dành cho người đi du lịch, và sẵn sàng dành tặng tới hơn 500 học viên, mỗi người một phần. Bạn ấy là Nguyễn Mạnh Tuấn — nhà sáng lập thương hiệu hàng tiêu dùng SBI, chủ một nhà máy sản xuất hóa phẩm tẩy rửa.

Đọc tiếp “Nguyễn Mạnh Tuấn — người mang cả nhà máy đến lớp học và hơn 500 phần quà cho đi”

Người chị ngồi xe lăn thẩm định tôi vào BNI — chị Diễm Thúy và bài học về lòng dũng cảm

Tôi từng viết rằng thứ quý nhất mình mang về sau mỗi chặng đường học tập không chỉ là kiến thức, mà là những con người tử tế mình được gặp. Hôm nay, tôi muốn thêm vào “bộ sưu tập những người tử tế” ấy một cái tên mà tôi tin sẽ còn ở lại rất lâu trong lòng mình: chị Diễm Thúy.

Đọc tiếp “Người chị ngồi xe lăn thẩm định tôi vào BNI — chị Diễm Thúy và bài học về lòng dũng cảm”

Nguyễn Đức Tốt — người anh ít nói ở LTVM16, 12 năm từ chân sale thị trường đến chủ nhà máy phân bón

Chân dung anh Nguyễn Đức Tốt — CEO công ty phân bón Yimex

Nguyễn Đức Tốt là người anh ít nói tôi gặp ở khoá LTVM16 Nha Trang. 12 năm, anh đi từ chân sale thị trường đến chủ nhà máy phân bón. Và đây là lý do tôi quý anh.

Ở khoá Lập Trình Vận Mệnh 16 (LTVM16) tại Nha Trang, có một người anh đặc biệt. Suốt mấy ngày đầu, tôi gần như không nói chuyện với anh câu nào. Anh ngồi gần chị Phương — chị đội trưởng của tôi — nhưng cách chỗ tôi một quãng. Tôi chỉ nghe tiếng anh mỗi lần quay sang hỏi chị điều gì đó. Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh thật thà lắm: vừa gầy vừa đen, y như chồng tôi ở nhà. Mà còn gầy hơn.

Vậy mà chính người anh ít nói ấy lại cho tôi một trong những khoảnh khắc nhớ nhất cả khoá học. Anh là Nguyễn Đức Tốt — 12 năm trong ngành phân bón. Anh đi từ nhân viên sale thị trường đến chủ nhà máy. Hôm nay tôi muốn kể bạn nghe về anh.

Đọc tiếp “Nguyễn Đức Tốt — người anh ít nói ở LTVM16, 12 năm từ chân sale thị trường đến chủ nhà máy phân bón”

Nguyễn Thị Lan Phương — chị đội trưởng LTVM16 của tôi, gần 20 năm bán mỹ phẩm “đi chậm mà chắc”

Chân dung chị Nguyễn Thị Lan Phương — CEO shop mỹ phẩm Sang Trọng Quyến Rũ

Nguyễn Thị Lan Phương là chị đội trưởng của tôi ở khoá LTVM16. Gần 20 năm bán mỹ phẩm “đi chậm mà chắc”, chị là kiểu người bán hàng tử tế mà tôi luôn muốn học theo.

Ở khoá Lập Trình Vận Mệnh 16 (LTVM16) tại Nha Trang, tôi được xếp vào một đội. Đội trưởng là một người chị làm nghề mỹ phẩm. Hồi đó tôi chưa biết gì nhiều về chị, chỉ thấy một điều rất rõ. Chị chỉ đạo đâu ra đấy, quyết đoán mà chẳng cần “ra oai”. Cả đội cứ thế được truyền lửa, ai cần gì chị nhiệt tình giúp ngay.

Người chị ấy là Nguyễn Thị Lan Phương . Chị có gần 20 năm gắn bó với ngành mỹ phẩm. Chị là chủ shop mỹ phẩm cao cấp Hàn Quốc “Sang Trọng Quyến Rũ”. Hôm nay tôi muốn giới thiệu chị với bạn.

Đọc tiếp “Nguyễn Thị Lan Phương — chị đội trưởng LTVM16 của tôi, gần 20 năm bán mỹ phẩm “đi chậm mà chắc””

Bác Sĩ Lê Xuân Dương — Anh Tiểu Đội Trưởng “Không Bán Nỗi Sợ” Của Tôi Ở IPS16

Chân dung bác sĩ Lê Xuân Dương

Bác sĩ Lê Xuân Dương là tiểu đội trưởng của tôi ở IPS16. Anh là một bác sĩ nhi “không bán nỗi sợ”. Bài viết này là lời giới thiệu chân thành của tôi về anh, dành cho các mẹ đang nuôi con nhỏ.

Tôi đã đi qua một hành trình học để “sống khác đi” của mình. Từ khoá Lập Trình Vận Mệnh 16 (LTVM16) ở Nha Trang, đến IPS16 bây giờ. Tôi nhận ra thứ quý nhất mình mang về không chỉ là bài học. Quý hơn là những con người tử tế mình được gặp.

Hôm nay tôi muốn kể về một người như thế: bác sĩ Lê Xuân Dương — tiểu đội trưởng của tôi ở IPS16. Anh là bác sĩ đã đồng hành cùng gần 5.000 em bé.

Đọc tiếp “Bác Sĩ Lê Xuân Dương — Anh Tiểu Đội Trưởng “Không Bán Nỗi Sợ” Của Tôi Ở IPS16″

Người đã gọi tên điều tôi đang mang — và dạy tôi sống chậm giữa thế gian vội vã

Chị Nguyễn Thị Lan Phương ngồi thiền trước vịnh biển — sống chậm giữa thế gian vội vã

Hàng chục đơn hàng một ngày.

Tôi biết cách chạy. Tôi không biết cách dừng.

Không phải buồn. Không phải chán. Chỉ là… đầy. Quá đầy.

Cái đầy đó không có tên. Nó nằm dưới lịch trình, dưới những tin nhắn chưa trả lời, dưới cái bận rộn tôi đã quen gọi là “bình thường”.

Quen đến mức tôi không còn biết mình đang mang gì nữa.

Rồi tôi gặp chị. Và chị gọi tên nó — trước cả khi tôi kịp nhận ra mình đang mang nó.

Người sau này cho tôi hiểu thế nào là sống chậm giữa thế gian vội vã — không phải bằng lời khuyên, mà bằng chính cách chị sống.

Đọc tiếp “Người đã gọi tên điều tôi đang mang — và dạy tôi sống chậm giữa thế gian vội vã”

Mai Diệu Huyền — người chị vỗ vai tôi giữa buổi trưa IPS16 và cú gỡ rối “trong tích tắc”

Mai Diệu Huyền là người chị đã vỗ vai tôi giữa buổi trưa IPS16 và gỡ trong tích tắc cái lỗi tôi loay hoay hơn một ngày. Đây là câu chuyện của tôi về chị — và lý do tôi quý con người tử tế ấy.

Càng đi học, tôi càng tin một điều. Thứ quý nhất mình mang về sau mỗi khoá học không chỉ là kiến thức. Quý hơn là những con người tử tế mình được gặp trên đường.

Tôi đã kể về anh Dương — tiểu đội trưởng của tôi, về chị Phương — đội trưởng của tôi. Hôm nay tôi muốn kể về một người chị nữa ở IPS16: chị Mai Diệu Huyền — người đã gỡ giúp tôi, chỉ trong tích tắc, cái nút thắt mà tôi loay hoay suốt hơn một ngày trời.

Đọc tiếp “Mai Diệu Huyền — người chị vỗ vai tôi giữa buổi trưa IPS16 và cú gỡ rối “trong tích tắc””