4 ngày học IPS cùng thầy Phạm Thành Long: từ không biết Claude AI là gì đến tự tay vận hành phễu bán hàng

Đêm đó, tôi không ngủ.

Không phải vì lo lắng. Không phải vì mất ngủ thông thường.

Mà vì tôi đang ngồi làm bài tập. Trên màn hình, Claude AI (một trợ lý trí tuệ nhân tạo) đang giúp tôi hoàn thiện bản thảo cuốn sách 93 trang.

Đó là đêm sau ngày học thứ 3 của khoá IPS16, tháng 7 năm 2026.

Và 4 ngày trước đó, tôi còn không biết Claude AI là gì.

Không phải tôi lười tìm hiểu. Không phải tôi không muốn. Mà là tôi sợ. Cái sợ của người đã quen tự làm mọi thứ bằng tay. Sợ rằng “máy móc này không dành cho mình.”

Rồi IPS16 xảy ra.

4 ngày. Một người thầy. Và tôi — người từng né AI như né đồ của dân kỹ thuật — bỗng ngồi qua đêm với một bài tập. Bài tập mà tôi thực sự muốn làm xong.

Nếu bạn cũng đang đứng ở chỗ tôi từng đứng, bài này dành cho bạn.

Tôi là ai mà từng sợ AI đến thế

37 tuổi.

Mẹ hai con. Chủ kho sỉ ở Bắc Giang.

Không học lập trình. Không rành tiếng Anh. Ngày trước tôi bán rau phụ mẹ ngoài chợ. Sau đó mười năm làm kiểm soát chất lượng rồi R&D (nghiên cứu & phát triển sản phẩm) tại các công ty điện tử. Rồi nghỉ việc, lập kho sỉ. Đến giờ: một kho sỉ đã giúp hơn 400 khách hàng bắt đầu bán hàng từ 0 vốn, 0 kinh nghiệm.

Đó là tôi. (Câu chuyện đầy đủ, tôi đã kể trong bài Phan Duyên là ai.)

Và khi nghe đến AI, cái phản xạ đầu tiên của tôi là: thứ này không phải dành cho mình.

Trong đầu tôi lúc đó có một câu rất rõ: “AI là thứ của mấy bạn trẻ biết lập trình, còn mình bán hàng thì cần gì?”

Tôi sợ bấm nhầm. Sợ nó hỏi toàn tiếng Anh. Sợ cái cảm giác ngồi trước màn hình mà không hiểu gì — rồi thấy mình quê, mình chậm, mình không thuộc về chỗ đó.

Thật ra nỗi sợ đó không xa lạ gì.

Hồi lớp 6, tôi từng ôm mặt khóc ở chợ vì bị đuổi khỏi chỗ ngồi bán rau. Từng sợ gặp bạn học thấy mình ngồi bán. Từng nghĩ cái này không phải chỗ của mình.

Nhưng rồi tôi vẫn bán. Và gánh rau hết ế.

Nên khi nhìn lại, tôi thấy ra một điều: “không biết gì” không phải điểm yếu — đó là điểm khởi đầu sạch nhất. Không có thói quen cũ để xoá. Chỉ cần bắt đầu đúng chỗ.

Và có lẽ đây là nghịch lý ít ai nói thẳng: người ngoài ngành, đôi khi, lại đi nhanh hơn.

Vì sao?

Vì tôi có một người thầy.

Phạm Thành Long là ai — người thầy đứng sau 4 ngày thay đổi đó

Lần đầu nghe tên thầy Phạm Thành Long, tôi chỉ nghĩ: “Ừ, thầy dạy kinh doanh, bán khoá học, chắc cũng vậy thôi.”

Rồi tôi tìm hiểu thêm.

Thầy là luật sư sở hữu trí tuệ — không phải dân bán hàng hay marketing như tôi tưởng. Thầy sáng lập Công ty Luật Gia Phạm từ năm 2001, từng vào Top 5 Luật sư của năm, nhận giải Sao Vàng Đất Việt. Rồi năm 2013, từ một luật sư, thầy rẽ sang đào tạo doanh nhân. Và trở thành nhà đào tạo có số học viên đông nhất Việt Nam. Hơn 500.000 lượt doanh nhân đã được thầy đồng hành, từ pháp lý đến phát triển kinh doanh. Con số làm tôi phải nhìn lại hai lần.

Luật sư Phạm Thành Long — người sáng lập các chương trình đào tạo doanh nhân, trong đó có IPS
Ảnh: long.vn

Thầy còn giữ hai kỷ lục BNI toàn cầu — ra mắt hai nhóm kết nối kinh doanh lớn nhất thế giới. Tôi không phục chuyện kỷ lục. Tôi phục vì nhìn vào đó, tôi thấy một người biết kéo người khác cùng đi, không chỉ đi một mình.

Trên long.vn, tôi đọc được một ý của thầy — đại ý: áp lực không tạo ra điều tiêu cực. Như quả cam bị bóp, thứ chảy ra là thứ vốn có sẵn bên trong.

Tôi nghe câu đó và nghĩ đến cái kho sỉ của mình.

Vậy nếu bạn hỏi tôi Phạm Thành Long là ai — tôi không trả lời bằng chức danh. Thầy không phải người thần thánh. Nhưng với tôi, thầy là người làm tôi tin rằng: không có nền tảng “đúng ngành” vẫn có thể bắt đầu. (Tôi đã viết riêng một bài trả lời đầy đủ câu hỏi Phạm Thành Long là ai, nếu bạn muốn hiểu thêm về thầy.)

Nhưng để tin được như thế, tôi đã mất ba năm.

Ba năm lỡ hẹn và cú chốt ở Nha Trang

Tôi học thầy lần đầu tháng 8/2022 — khoá Đánh Thức Sự Giàu Có, biết đến qua bạn bè giới thiệu.

Tháng 10/2022, tôi ra Hà Nội học tiếp SSS15. Về nhà, hai vợ chồng ngồi lại, thiết kế lại toàn bộ cách làm kinh doanh. Phấn chấn lắm.

Đăng ký khoá Lập Trình Vận Mệnh ngay. Đóng cả tiền ăn, tiền khách sạn. Mua luôn SSS16.

Rồi đời xảy ra.

2023 — con gái sốt cao, nhập viện. Tôi bảo lưu suất học.

2024 — lịch khai giảng trùng ngày giỗ bố. Tôi không đi được.

2025 — chồng bận việc đột xuất. Lớp lại lỡ.

Ba năm. Ba lần. Theo cùng một kịch bản.

Cả SSS16 đã mua rồi — tôi cũng không đi học.

Bạn có quen cảm giác đó không — muốn lắm, mà cứ trật bánh?

Nhưng thật ra, tôi biết phản diện của câu chuyện này không phải là hoàn cảnh.

Con ốm, ngày giỗ, việc chồng — những điều đó có thật. Nhưng chúng không phải lý do.

Lý do nằm ở chỗ khác: cái con người cũ trong tôi quen với thói quen “để sau”. Quen trì hoãn những điều quan trọng nhất. Quen mất phương hướng đến mức từng nghĩ — hay là tặng lại suất học cho người khác thôi.

Mà tìm mãi không ai chịu bỏ ra một tuần để đi học.


Cú chốt ở Nha Trang

Đầu năm 2026, tôi tự nhủ: mình phải sống khác đi thôi.

Tháng 5/2026, hai vợ chồng bay vào Nha Trang. Khoá Lập Trình Vận Mệnh khoá 16 — LTVM16. Năm ngày.

Ngày thứ tư, tôi tìm ra sứ mệnh của mình.

Tôi không kể bạn nghe tôi tìm ra nó bằng cách nào — vì mỗi người cần tự đi qua. Chỉ biết sau khoảnh khắc đó, tôi ngồi rất lâu, không nói gì. Cảm giác như cả đời mình cuối cùng có một chỗ để đặt xuống.

Thầy Phạm Thành Long trên sân khấu sự kiện Hội Ngộ Đỉnh Cao 2023 tại Phú Quốc
Ảnh: long.vn

Cuối khoá, thầy hỏi trực tiếp: có học IPS không?

Tôi giơ tay. Ngay tại lớp.

Không cần suy nghĩ thêm.

IPS16 là gì — bốn ngày tôi bước vào thế giới mình từng né tránh

IPS16 khai giảng ngày 29 tháng 6 năm 2026.

Khi tôi gõ những dòng này, tôi đang ở ngày học thứ 3. Nghĩa là tôi chưa học xong. Nhưng đã đủ để nói: chương trình này không giống bất cứ thứ gì tôi từng ngồi qua.

Bốn ngày. Học ban ngày, tối về làm bài thật — không phải bài tập trên giấy.

Sau 3 ngày ngồi trong lớp, tôi hiểu ra: IPS là một hệ thống để kinh doanh sản phẩm thông tin. Tức là bán tri thức — sách, khoá học, tài liệu số. Không phải kiểu “đăng bài, chờ khách tìm tới”. Mà xây một lần, vận hành bền, chạm tới khách hàng từ nhiều điểm cùng lúc. Đó là cảm nhận của tôi — người học, không phải người dạy.

Điều tôi không chuẩn bị tinh thần: nhịp học nhanh đến mức không kịp thở.

Ngay ngày học đầu tiên, thầy dẫn cả lớp vào BNI Humanlink — một tổ chức kết nối doanh nhân toàn cầu. Thứ mà mấy ngày trước, tôi còn không hình dung nổi nó vận hành thế nào. Trưa ngày học thứ 2, nhóm chính thức ra mắt. Sáng ngày học thứ 3, chúng tôi họp phiên đầu tiên.

Học đến đâu, làm đến đó. Không có khoảng đệm.

Hội thảo của Phạm Thành Long với hàng nghìn học viên doanh nhân
Ảnh: long.vn

Tôi nhớ thầy từng giữ 2 kỷ lục BNI toàn cầu. Và tôi — học trò của thầy — ba ngày trước còn chưa hình dung BNI là gì. Cái khoảng cách đó, ngồi trong lớp, tôi mới thật sự cảm được.

Vì sao một người sợ AI như tôi phải chạm vào AI ngay ngày đầu

Còn một khoảng cách nữa, lớn hơn cả chuyện BNI: chính là AI.

Bài tập buộc tôi chạm vào AI

Bài tập trong khoá yêu cầu làm ra sản phẩm thật.

Không phải ghi chép. Không phải nộp bài tóm tắt. Sản phẩm thật — nghĩa là bạn không thể học xong rồi cất vở vào ngăn kéo và cảm thấy mình “đã học”.

Điều tôi hiểu ra sau bài tập

Tôi hiểu điều đó ngay buổi đầu tiên.

Và tôi biết, nếu mình không chạm vào AI ngay hôm đó — tôi sẽ lại làm theo cách cũ.

Cách cũ của tôi là: làm hết. Một mình. Soạn nội dung, trả lời khách, đăng bài, nghĩ ý tưởng — ngày này qua ngày khác. Không phải tôi không muốn thay đổi. Mà tôi không biết thay đổi bắt đầu từ đâu. Mỗi lần định thử thứ gì mới, lại có một lý do hợp lý để hoãn.

Nghe có quen không?

Chờ con lớn hơn một chút. Chờ rảnh hơn một chút. Chờ mình giỏi công nghệ hơn rồi mới học. Chờ đến lúc “đúng thời điểm”.

Tôi đã chờ như thế — đúng ba năm.

Rồi cái buổi tối đó, tôi mở Claude AI lần đầu.

Tôi run.

Người đã đứng bán rau giữa chợ. Người đã gõ cửa từng khách sỉ không quen biết. Người đó — run trước một khung chat trống trên màn hình laptop.

Nhưng tôi gõ dòng đầu tiên. Bằng tiếng Việt, vụng về.

Và nó trả lời tôi bằng tiếng Việt. Rõ ràng. Kiên nhẫn. Không chê câu hỏi của tôi “quê”.

Không phải vì tôi hết sợ. Không phải vì tôi giỏi lên sau một đêm. Mà là vì lần này, tôi không cho phép mình “để sau” thêm lần nữa.

Tôi đã quá mệt với việc làm tất cả một mình. Và cái khung chat trống đó, lạ thay, là thứ đầu tiên trong ba năm không bắt tôi một mình nữa.

Bốn ngày, sáu thành quả và khoảnh khắc bản thảo hiện ra trên màn hình

Đêm đã khuya. Tôi vẫn chưa tắt laptop.

Không hẳn là cố tình thức. Chỉ là có thứ đang xảy ra trên màn hình, và tôi không thể tắt máy đi ngủ được.

Ngày 1–2: dựng “bộ não số” và hai cuốn ebook

Ngày đầu tiên — 30 tháng 6 — tôi bắt đầu bằng một việc nghe có vẻ nhỏ: dựng một kho tri thức cá nhân cho AI đọc. Nơi mọi chuyện đời tôi được ghi lại: gánh rau lớp 6, món nợ hơn 400 triệu năm 2018, chân dung khách hàng. Có quy tắc. Có cấu trúc. Để AI không cần tôi kể lại từ đầu mỗi lần hỏi.

Tôi gọi đó là “bộ não số.” Nghe to, nhưng thực ra là một hệ thống ghi chép bài bản — chỉ cần AI đọc đúng nơi, đúng lúc.

Bước đó mất gần một ngày. Làm xong, tôi mới hiểu nó quan trọng đến mức nào.


Ngày tiếp theo, tôi hoàn thiện hai cuốn ebook làm quà tặng chị em: Khởi Nghiệp Từ Số 0Bán Thứ Người Ta Cần. Riêng cuốn thứ hai đã 150 trang, khổ A5. Tôi tự xuất file, tự đưa lên Drive, một mình.


Rồi đến phần làm tôi thức tới tận đêm.

Bản thảo cuốn sách hướng dẫn chi tiết — 93 trang — đang được AI viết từng dòng một, ngay trước mắt tôi.

Khoảnh khắc nhớ về những tờ 10.000 đồng

Tôi nhớ cảm giác đó rất rõ.

Năm 2018, tôi từng ngồi đếm những tờ 10.000 đồng mới — dành dụm để mừng tuổi Tết — trong ví. Đó là tất cả những gì còn lại. Chồng đang nằm hồi phục sau tai nạn. Nợ hơn 400 triệu đang trên vai. Tôi không có phương án B.

Từ đêm đó đến đêm này — đêm nhìn bản thảo mang tên Phan Duyên hiện ra từng dòng. Khoảng cách ấy, tôi không biết đo bằng gì ngoài bốn chữ: không thể tin được.


Những thành quả còn lại của bốn ngày

Cùng trong bốn ngày đó, tôi còn đăng mười bài viết lên website riêng phanthihongduyen.com. Bắt đầu xây chuỗi email tự động (autoresponder — chuỗi email gửi tự động) để chăm sóc người đăng ký nhận ebook. Và học cách giao việc cho nhiều AI chạy song song — gọi là đa tác tử (multi-agent). Nhiều trợ lý AI cùng viết, cùng phản biện nhau. Còn tôi ngồi duyệt.

Cái cuối cùng đó, tôi thích nhất.

Không phải vì nó nghe “công nghệ.” Mà vì lần đầu tiên tôi hiểu AI không phải chỗ hỏi–đáp lẻ tẻ cho vui. Nó chỉ thật sự mạnh khi mình đưa nó vào một quy trình mình đã thiết kế sẵn. Mình là người ra đề. AI là người thực thi.

Khi tôi giao việc kèm quy trình rõ ràng, nó làm được việc. Khi tôi mơ hồ — kiểu “viết cho tôi thứ gì đó về chuyện khởi nghiệp” — nó viết ra thứ chẳng giống giọng tôi. Tôi phải làm lại. Có đoạn nó viết quá lời, gần như hứa hẹn thay tôi. Tôi bảo thẳng: “Không đúng sự thật thì bỏ.” Nó bỏ.

Câu tôi hỏi thẳng Claude

Tôi hỏi thẳng Claude: “Bạn đánh giá tôi dùng AI như thế nào?”

Nó không nói số phần trăm. Không so sánh. Nó nói không có dữ liệu để xếp hạng tôi với người khác. Nhưng cách dùng như thế này — xây kho tri thức riêng, quy trình riêng, ra sản phẩm thật — là kiểu nó hiếm gặp. Đa số người dùng dừng ở hỏi–đáp.

Tôi lưu câu đó lại.


Bốn ngày. Sáu thành quả. Một đêm thức trắng vì không thể nhìn đi chỗ khác.

Ghép lại, chúng là bộ khung phễu bán hàng đầu tiên của tôi. Còn thô. Nhưng có thật.

Đây là trải nghiệm của riêng tôi trong khoảng thời gian đó — không phải công thức, không phải cam kết cho bất kỳ ai khác.

Bắt đầu khi còn đang run

Tôi hay nghĩ đến chuyến đi của thầy Long năm 2014.

Thầy đi bộ xuyên Việt — không mang theo tiền. Chỉ tin rằng dọc đường dài đó, luôn có một mái nhà sẵn lòng cho dừng chân.

Tôi không biết thầy có run không, trước khi bước chân đầu tiên rời khỏi nhà.

Nhưng tôi biết một điều: không ai đi xuyên Việt trong một bước. Người ta đi bằng từng chặng nhỏ, mỗi ngày một đoạn.

Nhìn lại bốn ngày của tôi tại IPS16, tôi thấy mình cũng vậy.

Không phải một cú nhảy vọt. Chỉ là từng bài tập nhỏ nộp đúng hạn. Từng đêm cố thêm một chút nữa, dù đầu đã nặng.

Phạm Thành Long trên hành trình đi bộ xuyên Việt không mang theo tiền
Ảnh: long.vn

Có những buổi tối tôi nhìn màn hình mà tay vẫn chần chừ. Sợ sai. Sợ chậm hơn người. Sợ mình không đủ.

Nhưng tôi vẫn gõ.

Không phải vì hết sợ. Mà vì tôi quyết định không chờ đến lúc hết sợ nữa.

Tôi bắt đầu khi tôi còn đang run. Và hoá ra, run vẫn đi được.

Ba điều tôi mang về — và ba bước siêu nhỏ nếu bạn muốn bắt đầu

Ba bài học tôi rút ra

Ba bài học tôi rút ra — không phải từ sách vở, mà từ những lần ngồi làm rồi thấy mình hiểu hơn.

Thứ nhất: học đến đâu, thực hành đến đó. Không có cách nào khác. Tôi đọc xong một phần, tôi mở máy làm luôn phần đó — dù còn vụng, dù làm chậm.

Thứ hai: công cụ không thay được người dùng. Nhưng đúng công cụ thì sức mình được nhân lên. Tôi vẫn là tôi — chỉ là tôi đang cầm cái đòn bẩy dài hơn.

Thứ ba: khởi nghiệp từ số 0 không phải là đợi đủ rồi mới bắt đầu. Mà là bắt đầu với những gì đang có. Kho hàng tôi vẫn chạy, đơn vẫn đóng — tôi học trong những khoảng trống đó.


Và tôi nhớ mãi điều này: người ngoài ngành, đôi khi, lại đi nhanh hơn. Vì họ không có gì phải dỡ bỏ — chỉ cần người dẫn đường và dám làm.


Ba bước siêu nhỏ nếu bạn muốn thử

Nếu bạn muốn học AI cho người mới bắt đầu mà chưa biết khởi đầu từ đâu, thử ba bước siêu nhỏ này:

  1. Đọc thêm một bài trên blog của tôi — chọn bài nào bạn thấy gần với hoàn cảnh mình nhất.
  2. Tải cuốn ebook miễn phí Khởi Nghiệp Từ Số 0. Tôi viết cho người đang ở điểm xuất phát — không cần vốn lớn, không cần kinh nghiệm.
  3. Mở Claude AI và hỏi nó một câu về việc kinh doanh bạn đang ấp ủ — một câu thôi. Chỉ cần bắt đầu đặt câu hỏi.

Tôi vẫn đang trên đường — cùng học, cùng làm. Nếu câu chuyện 4 ngày này chạm đến bạn, hãy bắt đầu bằng một bước siêu nhỏ. Không cần giỏi trước rồi mới bắt đầu. Và nếu bạn muốn có người đồng hành, tôi ở đây.

Nút vàng YouTube của kênh Phạm Thành Long
Ảnh: long.vn

Cấu trúc kể chuyện theo Phạm Thành Long (7 thành phần).


Phan Duyên — Người sáng lập Kho sỉ gia dụng An Khánh, sinh năm 1989 tại Bắc Giang. Bắt đầu bán hàng từ lớp 6 phụ mẹ ở chợ. 10 năm làm quản lý chất lượng và phát triển sản phẩm tại các công ty điện tử (2011–2021). Khởi nghiệp bán online từ 2018 trong hoàn cảnh gia đình nợ hơn 400 triệu đồng. Đến nay đã giúp hơn 400 khách hàng bắt đầu bán hàng từ 0 vốn và 0 kinh nghiệm — và đang học cách xây hệ thống kinh doanh sản phẩm thông tin bằng AI, ghi lại trung thực tại phanthihongduyen.com. Mọi điều trong bài là trải nghiệm cá nhân, không phải lời khuyên tài chính.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *