Bí quyết nhỏ giúp tôi không bỏ sót, không nhầm đơn của khách

Phan Duyên giao hàng đêm những ngày đầu khởi nghiệp từ con số 0

Khi bán hàng online mà lượng khách đông dần lên, có một nỗi sợ rất thật mà ít ai nói ra: sợ bỏ sót đơn của khách, và sợ làm nhầm — trùng đơn. Cả hai đều khiến mình áy náy và mất uy tín. Tôi đã trải qua cả hai, và phải mất một thời gian mới tìm được cách khắc phục.

Đọc tiếp “Bí quyết nhỏ giúp tôi không bỏ sót, không nhầm đơn của khách”

Khi khách nói ‘chỗ chị đắt hơn chỗ khác’, tôi trả lời thế nào

Kho sỉ gia dụng An Khánh của Phan Thị Hồng Duyên

Ai bán hàng cũng từng gặp câu này: khách hỏi giá xong, nhẹ nhàng buông một câu “sao chỗ chị đắt thế, chỗ kia rẻ hơn mà”. Hồi mới bán, nghe vậy tôi cũng hơi chững lại. Nhưng làm nghề này lâu, tôi hiểu ra một điều: “đắt” hay “rẻ” chỉ có nghĩa khi đặt cạnh giá trị thật của món hàng.

Đọc tiếp “Khi khách nói ‘chỗ chị đắt hơn chỗ khác’, tôi trả lời thế nào”

Vì sao khách quen ở lại với tôi nhiều năm — bí quyết chỉ là thật lòng

Chân dung Phan Thị Hồng Duyên - Phan Duyên - nhà sáng lập kho sỉ gia dụng An Khánh

Vừa rồi tôi làm một cuộc khảo sát nhỏ với những khách hàng quen của mình. Có một câu trả lời khiến tôi vừa vui vừa lặng người rất lâu: nhiều người nói họ mua hàng của tôi đơn giản vì “đó là chị Duyên”. Không phải vì tôi bán rẻ nhất, cũng không phải vì hàng độc lạ. Mà vì… là tôi.

Đọc tiếp “Vì sao khách quen ở lại với tôi nhiều năm — bí quyết chỉ là thật lòng”

Chính sách đổi trả An Khánh: nói rõ một lần để chị em yên tâm

Hai bé Khánh An và Huy Khánh — thương hiệu An Khánh mang tên hai con

Tuần vừa rồi em gửi các chị em khách quen một khảo sát ẩn danh, và em biết ơn từng dòng góp ý — cả lời khen lẫn lời chê thẳng. Trong đó có một ý em đọc xong cứ nghĩ mãi: “đổi trả đôi khi khó khăn”. Đọc kỹ lại, em nhận ra lỗi không nằm ở chính sách — mà nằm ở chỗ em làm nhưng chưa bao giờ viết rõ thành lời. Vậy nên hôm nay em viết chính sách đổi trả An Khánh ra đây, một lần cho minh bạch, để các chị em lấy hàng là biết chắc mình được gì.

Đọc tiếp “Chính sách đổi trả An Khánh: nói rõ một lần để chị em yên tâm”

Hai con nhỏ, một kho hàng — tôi học kỹ năng mới bằng cách nào?

Phan Duyên cùng lớp học - cộng đồng phụ nữ khởi nghiệp

Học kỹ năng mới khi có hai con nhỏ và một kho hàng — nghe như nhiệm vụ bất khả thi. Vậy mà mấy năm nay tôi vẫn học đều, nhờ 3 nguyên tắc rất đời thường dưới đây.

Câu tôi hay được hỏi nhất dạo gần đây không phải về bán hàng. Mà là: “Chị lấy đâu ra thời gian mà học lắm thế?”

Hỏi cũng phải. Tôi có hai con nhỏ, một kho hàng phải vận hành mỗi ngày. Và một danh sách việc không bao giờ hết. Nhưng mấy năm nay tôi vẫn học đều. Học bán hàng, học viết, học đọc sách mỗi ngày, tập chạy bộ. Gần đây nhất, ở tuổi 37, tôi học dùng trí tuệ nhân tạo (AI) từ con số 0. Chỉ trong 4 ngày đầu, tôi đã dựng được website, viết được sách điện tử cho riêng mình. (Bốn ngày đó tôi kể chi tiết trong bài 4 ngày học AI cùng thầy Phạm Thành Long).

Bí mật của tôi không phải là “có nhiều thời gian hơn bạn”. Là ba nguyên tắc nhỏ dưới đây — bạn bận đến đâu cũng áp được.

Đọc tiếp “Hai con nhỏ, một kho hàng — tôi học kỹ năng mới bằng cách nào?”

Tôi không bị ai coi thường — vậy động lực khởi nghiệp của tôi đến từ đâu?

Phan Duyên bên con - gia đình là lý do để cố gắng

Đọc chuyện phụ nữ khởi nghiệp trên mạng, bạn sẽ gặp đi gặp lại một mô-típ. Bị nhà chồng khinh, bị chồng xem thường, uất quá nên vùng lên làm giàu để “cho họ sáng mắt ra”.

Những câu chuyện ấy có thể là thật với ai đó. Nhưng động lực khởi nghiệp không chỉ có một kiểu. Hôm nay tôi muốn kể một chuyện ngược lại: chuyện của tôi. Và tôi kể nó cho những bạn đang lấn cấn một câu hỏi ít ai nói ra: “Mình được yêu thương, chẳng ai chèn ép mình cả… vậy mình lấy tư cách gì mà khát khao nhiều hơn?”

Đọc tiếp “Tôi không bị ai coi thường — vậy động lực khởi nghiệp của tôi đến từ đâu?”

Khách bom hàng phải làm sao? 4 việc tôi làm sau mỗi đơn bị bom

Phan Duyên giao hàng đêm những ngày đầu khởi nghiệp từ con số 0

“Bom hàng” — người mới nào bán online rồi cũng sẽ gặp chữ này. Khách đặt, mình gửi, khách không nhận, hàng quay về, mình gánh hai lượt cước.

Tôi gặp nó từ những năm đầu bán online, giai đoạn 2018 nhà còn nợ hơn 400 triệu. Hồi ấy có những đơn tiền cước còn cao hơn tiền lãi. Một đơn bị bom là coi như mấy đơn khác làm không công. Tôi nhớ cảm giác nhìn kiện hàng quay về — vừa tiếc tiền, vừa có cái gì đó nghẹn ở cổ: mình làm gì sai?

Sau này tôi mới hiểu ra điều quan trọng nhất về bom hàng, và tôi muốn nói nó ngay đầu bài: phần lớn trường hợp, bạn không làm gì sai cả. Người bán nào cũng bị, kho lớn cũng bị, sàn thương mại điện tử cũng bị. Việc của mình không phải là xoá sổ bom hàng, vì không ai làm được. Việc của mình là làm nó ít đi, nhẹ đi, và không phá hỏng tinh thần mình.

Đọc tiếp “Khách bom hàng phải làm sao? 4 việc tôi làm sau mỗi đơn bị bom”

Đôi bàn tay trầy xước năm 2018 dạy tôi cách đóng gói hàng gửi khách

Kho sỉ gia dụng An Khánh của Phan Thị Hồng Duyên

Đóng gói hàng gửi khách tưởng là việc nhỏ nhất trong bán hàng online. Nhưng chính đôi bàn tay trầy xước năm 2018 dạy tôi: gói hàng cẩn thận là lời cảm ơn đầu tiên gửi tới khách.

Có một kỷ niệm về nghề mà tôi không kể bằng ảnh được, vì nó nằm trên hai bàn tay.

Năm 2018, tôi bắt đầu bán hàng online lúc nhà đang nợ hơn 400 triệu. Ngày đi làm công ty, chiều gom hàng đi giao, tối về trải bìa carton ra sàn nhà ngồi đóng gói. Băng dính, dao rọc giấy, thùng cũ xin được — đóng đến khuya, tay trầy xước vì mép bìa cứa. Có hôm giao hàng mưa rét, về đến nhà mới thấy xót mấy vết cứa gặp nước.

Hồi đó tôi tưởng đóng gói là việc tay chân, ai làm chẳng được. Làm đủ lâu rồi tôi mới hiểu: cái thùng hàng là lần đầu tiên khách được “chạm” vào mình. Bài đăng hay đến mấy, tư vấn ngọt đến mấy — khách mở thùng ra thấy món hàng xộc xệch, thiếu cái nắp, vỡ cái quai, là mọi công sức phía trước đổ sông.

Đọc tiếp “Đôi bàn tay trầy xước năm 2018 dạy tôi cách đóng gói hàng gửi khách”

“Cô định nấu món gì ạ?” — câu hỏi tôi học ở gánh rau, giờ thành cách tôi tư vấn khách hàng online

Chân dung Phan Thị Hồng Duyên - Phan Duyên - nhà sáng lập kho sỉ gia dụng An Khánh

Tư vấn khách hàng online giỏi không bắt đầu từ kịch bản chốt đơn. Nó bắt đầu từ một câu hỏi tôi học được ở gánh rau của mẹ: “Cô định nấu món gì ạ?”.

Nếu chỉ được giữ lại MỘT kinh nghiệm bán hàng trong gần 25 năm — từ gánh rau của mẹ đến kho sỉ hôm nay — tôi giữ lại một câu hỏi.

Sáu chữ thôi: “Cô định nấu món gì ạ?”

Năm lớp 6, tôi trông gánh rau cho mẹ ngoài chợ. Gánh rau ế, tôi ngồi ủ rũ chờ người thương. Rồi tôi để ý: các bà các cô không mua “rau” — họ mua bữa cơm chiều cho chồng con. Thế là thay vì mời “mua rau đi cô”, tôi hỏi: “Cô định nấu món gì ạ?” Người ta nói canh chua, tôi mách mớ rau nào hợp. Người ta nói xào tỏi, tôi chọn bó non nhất. Gánh rau hết ế. (Chuyện đầy đủ tôi kể trong bài gánh rau ế tuổi thơ.)

Ba mươi năm sau, khách không đứng trước gánh rau nữa — họ nhắn tin. Nhưng tôi nhận ra cái tin nhắn “Ib giá em ơi” và bà cô hỏi mua rau năm xưa là một người: họ chưa cần giá — họ cần biết món này có giải quyết được việc của họ không.

Đọc tiếp ““Cô định nấu món gì ạ?” — câu hỏi tôi học ở gánh rau, giờ thành cách tôi tư vấn khách hàng online”

Đống củi năm ấy và bài học lớn nhất đời tôi về phụ nữ tự chủ kinh tế

Phan Duyên (ngoài cùng bên trái) thời sinh viên đại học năm 3

Phụ nữ tự chủ kinh tế — với tôi, bài học ấy bắt đầu từ một đống củi và cây rìu năm tôi còn nhỏ. Đây là câu chuyện thật về chữ “tự” tôi muốn gửi những chị em đang chờ ai đó thay đổi để đời mình khá lên.

Hồi còn đi học, có một đống củi to chắn giữa sân nhà tôi.

Tôi nhờ bố chẻ. Bố ậm ừ: “Để tí bố làm cho.” Tôi chờ. Hai giờ chiều, rồi ba giờ, rồi bốn giờ — bố vẫn chưa động vào khúc củi nào, xong bỏ đi mua rượu. Tôi chờ thêm một lần nữa. Kết quả y hệt.

Sau hai lần ấy, tôi hiểu ra một điều mà không ai dạy tôi bằng lời: việc của mình, tự mình giải quyết. Từ đó tôi không nhờ bố việc gì nữa.

Cuối cùng, người cầm rìu bổ từng khúc củi ấy là tôi. Một mình.

Năm đó tôi 12 tuổi. Tôi chỉ nặng đúng 20kg. Gầy đến mức mọi người quanh nhà gọi tôi là “Còi” (mãi đến lúc học xong đại học tôi mới nặng 40kg). Một khúc củi so với một đứa trẻ cỡ đó là quá sức. Tôi chẻ theo cách của riêng mình: bổ dao rựa vào khúc gỗ trước. Rồi dùng búa gõ từ trên xuống cho nó tách dần ra. Chẻ từng chút một, không vội.

Nồi cám 100 lít và những bánh than tự tay đắp

Cũng quãng ấy, tôi tự nấu những nồi cám lợn cỡ 100 lít — loại nồi chuyên luộc bánh chưng. Dóm bếp lò xong, tôi đặt nồi lên. Nước vo gạo đã để dành từ trưa. Rau lợn băm sẵn và gạo cho lên trên. Chờ sôi thì rắc thêm cám gạo, khuấy đều tránh khê.

Rồi tôi múc từng gáo cám nóng ra các chậu to cho nguội bớt. Vừa để bê nồi xuống mà không bị bỏng. Vừa để lúc mang ra chuồng cho lợn ăn nhẹ tay hơn. Việc này nguy hiểm thật: trẻ con cạnh một nồi 100 lít đang sôi thì chỉ cần sơ sểnh là bỏng.

Ngoài củi và cám, tôi còn nhào than bùn đắp tường cho khô để dóm bếp. Ra máng múc từng xô bùn. Xách nước về nhào theo đúng tỷ lệ mẹ dặn. Rồi đắp thành từng bánh than lên tường.

Ban đầu tôi đắp bánh to. Sau mới nhận ra bánh to khó bẻ, dễ vỡ vụn. Tôi tự sửa: nặn bánh nhỏ vừa sức tay mình bẻ. Ở việc nào cũng vậy, tôi quan sát rồi tự cải tiến cho công đoạn sau dễ hơn.

Đống củi ấy chẻ xong từ mấy chục năm trước. Nhưng bài học của nó thì tôi mang theo cả đời, và hôm nay muốn kể cho bạn. Nhất là nếu bạn là phụ nữ và đang phải chờ đợi ai đó thay đổi để cuộc sống của mình khá lên:

Đừng đặt cuộc đời mình vào tay người khác.

Đọc tiếp “Đống củi năm ấy và bài học lớn nhất đời tôi về phụ nữ tự chủ kinh tế”