Muốn kiếm thêm thu nhập tại nhà mà ngại mời người quen?

Hộp socola trái tim làm quà Valentine, ảnh minh hoạ bài kiếm thêm thu nhập tại nhà

Bạn muốn kiếm thêm thu nhập tại nhà, nhưng cứ nghĩ tới cảnh phải nhắn tin mời một người quen mua hàng là lại chùn tay. Sợ người ta đọc xong sẽ nghĩ mình hỏi han họ chỉ là để kiếm tiền từ họ, đúng không?

Tôi cũng từng như thế. Đợt Valentine năm 2018, lần đầu tiên tôi tự bán một món hàng để kiếm thêm ngoài lương, có người đặt mua rồi mà tôi vẫn còn ngại, đến mức:

“Cầm tiền còn sợ người ta đang nghĩ trong đầu là à, con này nó nói chuyện để bán hàng kiếm tiền từ mình.”

Vậy mà cuối ngày Valentine năm ấy, chính tôi lại lần lượt nhắn tin cho từng khách, chỉ để hỏi họ một câu.

Đọc tiếp “Muốn kiếm thêm thu nhập tại nhà mà ngại mời người quen?”

Phụ nữ tự tạo hạnh phúc: do mình tạo ra và giữ lấy

Chậu cây xanh bên cửa sổ đón nắng — phụ nữ tự tạo hạnh phúc

Người ta hay gọi những người phụ nữ như tôi là “nữ cường”.

Tôi không thích chữ đó lắm.

Vì “cường” thì phải cường với ai đó. Mạnh mẽ thì phải mạnh mẽ để chống lại cái gì. Chữ ấy luôn cần một kẻ đối đầu — một người chồng vô tâm, một gia đình khinh rẻ, một xã hội bất công nào đó.

Còn tôi thì không có kẻ thù nào cả.

Chồng tôi tử tế. Bố mẹ chồng tôi thương tôi — ngày tôi mới tập tọng bán hàng, bố chồng còn dúi cho tôi ba triệu bảo “con cứ lấy mà nhập hàng”. Mẹ tôi thì cả đời chưa nói với tôi một lời nặng.

Tôi chẳng chống lại ai cả.

Tôi chỉ làm một việc rất khác: tôi thôi chờ người khác làm mình hạnh phúc. Với tôi, phụ nữ tự tạo hạnh phúc nghĩa là hạnh phúc do chính mình tạo ra và giữ lấy.

Đọc tiếp “Phụ nữ tự tạo hạnh phúc: do mình tạo ra và giữ lấy”

Bạn là ai? Định vị bản thân khi kinh doanh

Người phụ nữ dắt xe máy dừng bên đường — định vị bản thân khi kinh doanh

Sáng hôm ấy, trong buổi họp của cộng đồng kết nối doanh nhân mà tôi sinh hoạt, một người anh hỏi tôi một câu.

Đại ý thế này: “Anh kia có rất nhiều mối quan hệ. Vậy — bạn là ai, để anh ấy giới thiệu khách hàng cho bạn?”

Tôi ngồi im.

Thật lòng, tôi còn chẳng biết anh kia là ai. Tôi chỉ nghe bài giới thiệu ba mươi giây của anh và biết anh làm chủ một chuỗi phòng tập thể hình. Vậy thôi.

Câu hỏi ấy găm lại trong đầu tôi suốt cả ngày. Không phải vì nó khó nghe. Mà vì tôi không trả lời được. Hoá ra định vị bản thân khi kinh doanh là thứ tôi chưa từng gọi thành lời.

Đọc tiếp “Bạn là ai? Định vị bản thân khi kinh doanh”

Trung thực trong kinh doanh: nửa sự thật không là sự thật

Ổ bánh mì bẻ đôi trên bàn gỗ — ẩn dụ trung thực trong kinh doanh

Có một đơn hàng về kho tôi.

Thợ của tôi đếm, rồi báo: “Chị ơi, thừa 10 cái.”

Tôi hỏi lại: “Chắc chưa? Đếm kỹ lại giúp chị.” Thợ bảo đã kiểm ba lần. Chắc chắn thừa.

Vậy là tôi nhắn cho nhà cung cấp: bên em gửi thừa cho chị 10 cái, chị trả thêm tiền.

Bạn ấy ngơ ngác. Bảo không thừa đâu chị.

Nhưng tôi cứ chuyển khoản. Và bạn ấy vẫn nhận.

Hai tuần sau, lô hàng ấy bán hết. Tôi ngồi đối soát lại và lạnh người: không hề thừa cái nào cả. Thợ tôi đếm sai. Số hàng thực nhận đúng bằng đơn. Tức là tôi vừa trả tiền cho món hàng tôi không hề nhận.

Tôi nhắn lại. Bạn ấy bảo lâu quá rồi, camera mất rồi, em cũng không rõ nữa.

Rồi bạn ấy nói:

“Hay là em trừ cho chị một nửa tiền.”

Và tôi từ chối.

Đây là bài học về trung thực trong kinh doanh mà tôi đã trả bằng tiền thật.

Đọc tiếp “Trung thực trong kinh doanh: nửa sự thật không là sự thật”

Bán hàng là trao giá trị — bài học từ câu hỏi “cô định nấu món gì?”

Thói quen vận động mỗi ngày của Phan Thị Hồng Duyên

Bài học bán hàng lớn nhất đời tôi không đến từ một khoá học nào. Nó đến từ một buổi chợ ế, khi tôi còn là con bé lớp 6 đứng trông gánh rau cho mẹ — và sau này tôi mới biết gọi tên nó: bán hàng là trao giá trị.

Chiều muộn, rau còn đầy gánh. Tôi sốt ruột lắm — rau để qua hôm sau là héo, là mất tiền. Và trong cái thế “bí quá hoá liều” ấy, thay vì ngồi chờ khách thương, tôi bắt đầu hỏi mỗi cô bác dừng chân một câu:

“Cô định nấu món gì ạ?”

Đọc tiếp “Bán hàng là trao giá trị — bài học từ câu hỏi “cô định nấu món gì?””

Vượt qua sĩ diện: chiếc xe số chằng đụp giữa một dãy xe ga dạy tôi điều gì

Chiếc xe số chở thùng măng tây — những ngày đầu Phan Duyên bán hàng online

Ở bãi xe công ty tôi làm ngày trước, có một chiếc xe trông lạc lõng nhất hàng: một chiếc xe số cũ, chằng đụp, dựng giữa một dãy xe ga bóng loáng.

Chiếc xe đó là của tôi. Và bài này là chuyện tôi đã vượt qua sĩ diện như thế nào — bắt đầu từ chính chiếc xe ấy.

Đọc tiếp “Vượt qua sĩ diện: chiếc xe số chằng đụp giữa một dãy xe ga dạy tôi điều gì”

Bí quyết nhỏ giúp tôi không bỏ sót, không nhầm đơn của khách

Phan Duyên giao hàng đêm những ngày đầu khởi nghiệp từ con số 0

Khi bán hàng online mà lượng khách đông dần lên, có một nỗi sợ rất thật mà ít ai nói ra: sợ bỏ sót đơn của khách, và sợ làm nhầm — trùng đơn. Cả hai đều khiến mình áy náy và mất uy tín. Tôi đã trải qua cả hai, và phải mất một thời gian mới tìm được cách khắc phục.

Đọc tiếp “Bí quyết nhỏ giúp tôi không bỏ sót, không nhầm đơn của khách”

Động lực khởi nghiệp: Hành trình lan tỏa yêu thương

Phan Duyên bên con - gia đình là lý do để cố gắng

Đọc chuyện phụ nữ khởi nghiệp trên mạng, bạn sẽ gặp đi gặp lại một mô-típ. Bị nhà chồng khinh, bị chồng xem thường, uất quá nên vùng lên làm giàu để “cho họ sáng mắt ra”.

Những câu chuyện ấy có thể là thật với ai đó. Nhưng động lực khởi nghiệp không chỉ có một kiểu. Hôm nay tôi muốn kể một chuyện ngược lại: chuyện của tôi. Và tôi kể nó cho những bạn đang lấn cấn một câu hỏi ít ai nói ra: “Mình được yêu thương, chẳng ai chèn ép mình cả… vậy mình lấy tư cách gì mà khát khao nhiều hơn?”

Đọc tiếp “Động lực khởi nghiệp: Hành trình lan tỏa yêu thương”

Đống củi năm ấy và bài học lớn nhất đời tôi về phụ nữ tự chủ kinh tế

Phan Duyên (ngoài cùng bên trái) thời sinh viên đại học năm 3

Phụ nữ tự chủ kinh tế — với tôi, bài học ấy bắt đầu từ một đống củi năm tôi còn nhỏ. Đây là câu chuyện thật về chữ “tự” tôi muốn gửi những chị em đang chờ ai đó thay đổi để đời mình khá lên.

Hồi còn đi học, có một đống củi to chắn giữa sân nhà tôi.

Tôi nhờ bố chẻ. Bố ậm ừ: “Để tí bố làm cho.” Tôi chờ. Hai giờ chiều, rồi ba giờ, rồi bốn giờ — bố vẫn chưa động vào khúc củi nào, xong bỏ đi mua rượu. Tôi chờ thêm một lần nữa. Kết quả y hệt.

Sau hai lần ấy, tôi hiểu ra một điều mà không ai dạy tôi bằng lời: việc của mình, tự mình giải quyết. Từ đó tôi không nhờ bố việc gì nữa.

Cuối cùng, tôi đã tự chẻ đống củi ấy một cách khó khăn.

Năm đó tôi 12 tuổi. Tôi chỉ nặng đúng 20kg. Gầy đến mức mọi người quanh nhà gọi tôi là “Còi” (mãi đến lúc học xong đại học tôi mới nặng 40kg). Một khúc củi so với một đứa trẻ cỡ đó là quá sức. Tôi chẻ theo cách của riêng mình: bổ dao rựa vào khúc gỗ trước. Rồi dùng búa gõ từ trên xuống cho nó tách dần ra. Chẻ từng chút một, không vội.

Nồi cám 100 lít và những bánh than tự tay đắp

Cũng quãng ấy, tôi tự nấu những nồi cám lợn cỡ 100 lít — loại nồi chuyên luộc bánh chưng. Dóm bếp lò xong, tôi đặt nồi lên. Nước vo gạo đã để dành từ trưa. Rau lợn băm sẵn và gạo cho lên trên. Chờ sôi thì rắc thêm cám gạo, khuấy đều tránh khê.

Rồi tôi múc từng gáo cám nóng ra các chậu to cho nguội bớt. Vừa để bê nồi xuống mà không bị bỏng. Vừa để lúc mang ra chuồng cho lợn ăn nhẹ tay hơn. Việc này nguy hiểm thật: trẻ con cạnh một nồi 100 lít đang sôi thì chỉ cần sơ sểnh là bỏng.

Ngoài củi và cám, tôi còn nhào than bùn đắp tường cho khô để dóm bếp. Ra máng múc từng xô bùn. Xách nước về nhào theo đúng tỷ lệ mẹ dặn. Rồi đắp thành từng bánh than lên tường.

Ban đầu tôi đắp bánh to. Sau mới nhận ra bánh to khó bẻ, dễ vỡ vụn. Tôi tự sửa: nặn bánh nhỏ vừa sức tay mình bẻ. Ở việc nào cũng vậy, tôi quan sát rồi tự cải tiến cho công đoạn sau dễ hơn.

Đống củi ấy chẻ xong từ mấy chục năm trước. Nhưng bài học của nó thì tôi mang theo cả đời, và hôm nay muốn kể cho bạn. Nhất là nếu bạn là phụ nữ và đang phải chờ đợi ai đó thay đổi để cuộc sống của mình khá lên:

Đừng đặt cuộc đời mình vào tay người khác.

Đọc tiếp “Đống củi năm ấy và bài học lớn nhất đời tôi về phụ nữ tự chủ kinh tế”

Bó măng tây năm 2018: chuyện về đơn hàng đầu tiên và 1 triệu đồng tiền mừng tuổi của tôi

măng tây buộc sau xe máy — đơn hàng đầu tiên Phan Duyên bán online năm 2018

Bạn còn nhớ đơn hàng đầu tiên trong đời mình không?

Tôi nhớ. Nhớ đến từng cọng.

Đó là một bó măng tây tươi, bán cho một chị cùng khu, vào năm 2018 — cái năm mà nhà tôi nợ hơn 400 triệu, chồng tôi nằm nhà với cái chân gãy, còn trong ví tôi chỉ còn vài đồng lẻ. 1 triệu thì cất trong tủ quần áo — cũng chẳng phải tiền tiêu: là những tờ 10.000đ mới cứng tôi để dành mừng tuổi Tết.

Chính những tờ tiền mừng tuổi ấy đã thành số vốn đầu tiên của tôi.

Nhiều bạn nhắn hỏi tôi: “Chị ơi, em muốn bán hàng mà mãi không có đơn nào, bắt đầu kiểu gì?” Bài này, tôi xin trả lời bằng chuyện bó măng tây — và những điều tôi làm đúng một cách vô thức năm đó, mà mãi sau này mới hiểu vì sao nó đúng.

Đọc tiếp “Bó măng tây năm 2018: chuyện về đơn hàng đầu tiên và 1 triệu đồng tiền mừng tuổi của tôi”