Vượt qua sĩ diện: chiếc xe số chằng đụp giữa một dãy xe ga dạy tôi điều gì

Ở bãi xe công ty tôi làm ngày trước, có một chiếc xe trông lạc lõng nhất hàng: một chiếc xe số cũ, chằng đụp, dựng giữa một dãy xe ga bóng loáng.

Chiếc xe đó là của tôi. Và bài này là chuyện tôi đã vượt qua sĩ diện như thế nào — bắt đầu từ chính chiếc xe ấy.

Những năm đi làm bằng “áo giáp”

Hồi ấy nhà tôi đang gánh khoản nợ hơn 400 triệu. Mỗi đồng đều phải tính. Tôi đi làm bằng chiếc xe số cũ, mặc áo đồng phục công ty cho đỡ tốn tiền quần áo, và học cách coi như không nghe thấy những lời trêu nửa đùa nửa thật.

Nói thật với bạn: tôi không phải người sắt đá gì đâu. Cũng có những buổi trưa dắt xe ra khỏi bãi, đi ngang dãy xe ga, tôi thấy má mình nóng lên. Cái cảm giác “mình kém hơn người ta” nó không ồn ào — nó chỉ lặng lẽ bào mình mỗi ngày một ít.

Nhưng cũng chính những năm đó, tôi bắt đầu bán hàng online sau giờ làm — khởi đầu từ khoảng một triệu đồng tiền mừng tuổi. Và bạn biết thứ gì cản tôi nhiều nhất những ngày đầu không? Không phải thiếu vốn. Không phải thiếu thời gian.

Là nỗi sợ người quen nhìn thấy.

Sợ đồng nghiệp lướt Facebook thấy mình rao hàng. Sợ bạn học cũ xì xào “học hành tử tế mà giờ đi buôn”. Cứ soạn xong một bài đăng bán hàng là ngón tay lại lưỡng lự trên nút Đăng.

Câu nói giúp tôi vượt qua sĩ diện

Người gỡ cho tôi nút thắt ấy, bất ngờ thay, là vị giám đốc người Hàn ở công ty. Một lần trò chuyện, ông nói với tôi một câu mà tôi nhớ đến tận bây giờ:

“Mình làm điều tốt thì không sợ lời người ta nói.”

Câu nói đơn giản vậy thôi, nhưng nó xoay lại toàn bộ góc nhìn của tôi. Tôi bán hàng — hàng thật, giá thật, người mua dùng thấy tốt. Tôi làm thêm bằng sức mình để trả nợ, nuôi con. Việc tôi làm là việc tốt. Vậy tôi đang xấu hổ thay cho ai?

Từ hôm đó tôi nhìn lại và thấy rõ: cái nhà tù tên “sĩ diện” ấy không ai xây cho tôi cả — chính tôi tự dựng, tự nhốt mình vào, rồi tự đứng gác. Người ngoài thật ra bận sống cuộc đời của họ, đâu rảnh canh chừng mình như mình tưởng.

Và tôi cũng hiểu thêm một điều quan trọng không kém: bước qua sĩ diện không phải là hạ mình. Tôi vẫn là tôi — vẫn tự trọng, vẫn tử tế. Tôi chỉ thôi để cái nhìn tưởng tượng của người khác quyết định thay mình việc mình được làm gì với cuộc đời mình.

Chiếc xe số ấy bây giờ ở đâu trong tôi?

Nhiều năm rồi, tôi không còn đi chiếc xe chằng đụp ấy nữa. Nợ đã trả xong. Tôi rời công ty sau mười năm làm quản lý chất lượng, về xây kho sỉ gia dụng An Khánh và đồng hành cùng hơn 400 khách hàng bắt đầu bán hàng — không vốn, không kinh nghiệm, không ôm hàng.

Nhưng tôi giữ hình ảnh chiếc xe đó như một tấm huy chương. Vì nó nhắc tôi: những năm tháng “kém sang” nhất lại là những năm tháng tôi sống thật nhất với mục tiêu của mình.

Nếu hôm nay bạn cũng đang có một “chiếc xe số giữa dãy xe ga” của riêng mình — một công việc tay trái muốn làm mà ngại người quen biết, một bài bán hàng soạn xong chưa dám đăng — thì tôi viết cho bạn hẳn một cuốn sách nhỏ về đúng chặng đường này: “Con Đường Từ Nợ 400 Triệu Đến Tự Chủ Tài Chính”, tặng miễn phí.

👉 NHẬN SÁCH MIỄN PHÍ TẠI ĐÂY — chỉ cần để lại email.

Đọc xong, có khi bạn sẽ thấy: thứ mình cần vượt qua chưa bao giờ là dãy xe ga. Là cái nhìn của chính mình thôi.


Về tác giả: Tôi là Phan Thị Hồng Duyên — chủ kho sỉ gia dụng An Khánh (Bắc Giang). Chuyện đời tôi có gánh rau của mẹ, khoản nợ hơn 400 triệu và một chiếc xe số chằng đụp — đọc đầy đủ tại Phan Duyên là ai, hoặc đọc tiếp bài phụ nữ tự chủ kinh tế.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *