Phụ nữ tự tạo hạnh phúc: do mình tạo ra và giữ lấy

Chậu cây xanh bên cửa sổ đón nắng — phụ nữ tự tạo hạnh phúc

Người ta hay gọi những người phụ nữ như tôi là “nữ cường”.

Tôi không thích chữ đó lắm.

Vì “cường” thì phải cường với ai đó. Mạnh mẽ thì phải mạnh mẽ để chống lại cái gì. Chữ ấy luôn cần một kẻ đối đầu — một người chồng vô tâm, một gia đình khinh rẻ, một xã hội bất công nào đó.

Còn tôi thì không có kẻ thù nào cả.

Chồng tôi tử tế. Bố mẹ chồng tôi thương tôi — ngày tôi mới tập tọng bán hàng, bố chồng còn dúi cho tôi ba triệu bảo “con cứ lấy mà nhập hàng”. Mẹ tôi thì cả đời chưa nói với tôi một lời nặng.

Tôi chẳng chống lại ai cả.

Tôi chỉ làm một việc rất khác: tôi thôi chờ người khác làm mình hạnh phúc. Với tôi, phụ nữ tự tạo hạnh phúc nghĩa là hạnh phúc do chính mình tạo ra và giữ lấy.

Đọc tiếp “Phụ nữ tự tạo hạnh phúc: do mình tạo ra và giữ lấy”

Bạn là ai? Định vị bản thân khi kinh doanh

Người phụ nữ dắt xe máy dừng bên đường — định vị bản thân khi kinh doanh

Sáng hôm ấy, trong buổi họp của cộng đồng kết nối doanh nhân mà tôi sinh hoạt, một người anh hỏi tôi một câu.

Đại ý thế này: “Anh kia có rất nhiều mối quan hệ. Vậy — bạn là ai, để anh ấy giới thiệu khách hàng cho bạn?”

Tôi ngồi im.

Thật lòng, tôi còn chẳng biết anh kia là ai. Tôi chỉ nghe bài giới thiệu ba mươi giây của anh và biết anh làm chủ một chuỗi phòng tập thể hình. Vậy thôi.

Câu hỏi ấy găm lại trong đầu tôi suốt cả ngày. Không phải vì nó khó nghe. Mà vì tôi không trả lời được. Hoá ra định vị bản thân khi kinh doanh là thứ tôi chưa từng gọi thành lời.

Đọc tiếp “Bạn là ai? Định vị bản thân khi kinh doanh”

Trung thực trong kinh doanh: nửa sự thật không là sự thật

Ổ bánh mì bẻ đôi trên bàn gỗ — ẩn dụ trung thực trong kinh doanh

Có một đơn hàng về kho tôi.

Thợ của tôi đếm, rồi báo: “Chị ơi, thừa 10 cái.”

Tôi hỏi lại: “Chắc chưa? Đếm kỹ lại giúp chị.” Thợ bảo đã kiểm ba lần. Chắc chắn thừa.

Vậy là tôi nhắn cho nhà cung cấp: bên em gửi thừa cho chị 10 cái, chị trả thêm tiền.

Bạn ấy ngơ ngác. Bảo không thừa đâu chị.

Nhưng tôi cứ chuyển khoản. Và bạn ấy vẫn nhận.

Hai tuần sau, lô hàng ấy bán hết. Tôi ngồi đối soát lại và lạnh người: không hề thừa cái nào cả. Thợ tôi đếm sai. Số hàng thực nhận đúng bằng đơn. Tức là tôi vừa trả tiền cho món hàng tôi không hề nhận.

Tôi nhắn lại. Bạn ấy bảo lâu quá rồi, camera mất rồi, em cũng không rõ nữa.

Rồi bạn ấy nói:

“Hay là em trừ cho chị một nửa tiền.”

Và tôi từ chối.

Đây là bài học về trung thực trong kinh doanh mà tôi đã trả bằng tiền thật.

Đọc tiếp “Trung thực trong kinh doanh: nửa sự thật không là sự thật”

Khởi nghiệp từ con số 0: gỡ ảo giác so sánh

Hình người que vẽ phấn trắng đứng giữa vòng mặt trời rực rỡ trên nền bảng xanh, minh hoạ hành trình khởi nghiệp từ con số 0

Bạn đang ở chương 1. Người bạn ngưỡng mộ đang ở chương 10.

Bạn nhìn đơn hàng của họ về đều đặn, nhìn kho hàng, nhìn nụ cười tự tin. Rồi nhìn lại mình. Trống trơn.

Muốn khởi nghiệp từ con số 0, mà bạn đã mở ứng dụng bán hàng ra rồi tắt đi bao nhiêu lần rồi? Mở ra, gõ vài chữ, xoá. Tắt đi.

Không phải bạn lười. Là bạn đang sợ.

Cái bóp nghẹt bạn có tên: ảo giác so sánh — bạn đem bản thảo còn dang dở của mình đặt cạnh bản đã đóng khung của người ta.

8 năm trước, tôi chính là người đó. Tay tôi cũng run trên nút Đăng bài.

Tôi không hứa đọc xong bài này bạn có tiền — không ai hứa được. Tôi chỉ kể con đường tôi đã đi.

Đọc tiếp “Khởi nghiệp từ con số 0: gỡ ảo giác so sánh”

Vừa đi làm vừa bán hàng: gần 10 năm ân tình ở công ty cũ của tôi

Phan Duyên cùng bác giám đốc và các chị em văn phòng công ty cũ SME Việt Nam trong sự kiện năm 2019

Nhiều chị em nhắn cho tôi cùng một nỗi lo: muốn vừa đi làm vừa bán hàng kiếm thêm thu nhập, nhưng sợ nhất là công ty biết. Sợ sếp đánh giá, sợ đồng nghiệp xì xào, sợ mang tiếng “chân trong chân ngoài”.

Tôi hiểu nỗi sợ đó — vì tôi đã vừa đi làm vừa bán hàng suốt nhiều năm, ngay trước mắt sếp và cả công ty. Nhưng chuyện của tôi lại rẽ theo một hướng mà có khi bạn không ngờ: nơi ấy đã trở thành một trong những ân tình lớn nhất đời tôi.

Đọc tiếp “Vừa đi làm vừa bán hàng: gần 10 năm ân tình ở công ty cũ của tôi”

Bài học từ mẹ: cả đời tảo tần và bài học bán hàng đầu tiên

Mẹ và Phan Duyên

Nếu hỏi tôi học bán hàng ở đâu, tôi sẽ không kể tên một khoá học nào cả. Bài học từ mẹ — bên gánh rau ngoài chợ năm tôi học lớp 6 — mới là bài học đầu tiên và sâu nhất của 25 năm bán hàng của tôi.

Đọc tiếp “Bài học từ mẹ: cả đời tảo tần và bài học bán hàng đầu tiên”

Bài học từ bố: những món quà nhỏ và sự tự lập suốt đời

Hai bố con ngày Tết — Phan Duyên và bố

Người ta hay hỏi tôi: một người phụ nữ tay trắng, vì sao dám tự đứng ra kinh doanh? Câu trả lời của tôi bắt đầu từ một người mà tôi ít khi kể — bố tôi. Bài học từ bố không nằm trong lời dạy nào cả. Nó nằm trong những món quà nhỏ, và trong cả cách cuộc đời ông đã đi qua đời tôi.

Đọc tiếp “Bài học từ bố: những món quà nhỏ và sự tự lập suốt đời”

Bán hàng là trao giá trị — bài học từ câu hỏi “cô định nấu món gì?”

Thói quen vận động mỗi ngày của Phan Thị Hồng Duyên

Bài học bán hàng lớn nhất đời tôi không đến từ một khoá học nào. Nó đến từ một buổi chợ ế, khi tôi còn là con bé lớp 6 đứng trông gánh rau cho mẹ — và sau này tôi mới biết gọi tên nó: bán hàng là trao giá trị.

Chiều muộn, rau còn đầy gánh. Tôi sốt ruột lắm — rau để qua hôm sau là héo, là mất tiền. Và trong cái thế “bí quá hoá liều” ấy, thay vì ngồi chờ khách thương, tôi bắt đầu hỏi mỗi cô bác dừng chân một câu:

“Cô định nấu món gì ạ?”

Đọc tiếp “Bán hàng là trao giá trị — bài học từ câu hỏi “cô định nấu món gì?””