Chuyện làm dâu của tôi: chiếc chảo cũ và những ngôi nhà mới

Người ta hay kể chuyện làm dâu bằng nước mắt. Tôi may mắn được kể bằng lòng biết ơn — về hai người mà tôi vẫn gọi là bố mẹ thứ hai của mình.

Chiếc chảo cũ từ thời Liên Xô

Ngày tôi về làm dâu, nhà ai quanh xóm cũng đã bếp ga, chảo chống dính. Còn trong bếp của bố mẹ chồng tôi vẫn là chiếc chảo cũ từ thời Liên Xô, bếp ga có đấy nhưng ông bà vẫn tận dụng bếp củi cho đỡ tốn.

Mãi sau này tôi mới hiểu chiếc chảo cũ ấy: ông bà tần tảo cả đời nuôi ba người con ăn học đầy đủ, tích cóp được đồng nào là để dành cho con đồng ấy. Tiết kiệm với mình bao nhiêu, hào phóng với con bấy nhiêu. Sợ các con ở chung lâu ngày chật chội, va chạm, ông bà đứng ra lo xây nhà cho từng nhà con — ông tự tay lo từ bản thiết kế, đi mua nguyên vật liệu đến trông coi công trình từng ngày, tài sản chia đều, không con nào hơn con nào. Căn nhà vợ chồng tôi đang ở hôm nay cũng từ bàn tay ông bà mà nên.

“Con yên tâm” — câu đầu tiên ông nói với tôi

Tôi nhớ mãi ngày đầu tiên về ra mắt. Hôm ấy ông đang trông nhà xây cho anh thứ hai, công trình mới đào móng nên ông về muộn, tôi chuẩn bị xin phép về thì ông mới tới nơi. Chưa kịp ngồi ấm chỗ, câu đầu tiên ông nói với đứa con gái lạ lần đầu gặp mặt là: “Con yên tâm, mấy ngày nữa bố mẹ sẽ lên nhà con nói chuyện.”

Con yên tâm. Ông không hỏi han dò xét gì cả, câu đầu tiên đã là một lời trấn an. Ông bà chưa từng nhìn vào gia cảnh của tôi để so đo — về làm dâu là thành con gái trong nhà, được thương công bằng như những người con khác.

Những đêm trắng bà thức cùng tôi

Hồi tôi sinh bé Khánh, con quấy khóc đêm, bà không tài nào kệ cháu khóc được, đêm nào cũng xuống bế cháu cùng tôi tới sáng. Hai mẹ con vừa dỗ cháu vừa rủ rỉ tâm sự, hiểu nhau hơn từ những đêm trắng ấy. Bà chẳng nói một lời nào về sự vất vả ấy, cứ lặng lẽ làm. Chính những đêm không ngủ ấy, tôi đã coi ông bà là bố mẹ thứ hai của mình.

Còn ông — cả đời ông chưa từng bế trẻ con. Vậy mà thấy con dâu đi làm, ông phụ bà bế Khánh để bà rảnh tay pha sữa, nấu cơm. Đến khi có bé An, ông còn tự tay vệ sinh cho cháu mỗi lần cháu ị ra quần — việc mà trước đó ông không bao giờ làm. Ông không nói nhiều, nhưng ông luôn hành động.

3 triệu đồng ngày tôi chập chững khởi nghiệp

Cả lúc tôi chập chững bán hàng online cũng vậy. Người dúi vào tay tôi 3 triệu đồng với câu “Con cứ lấy nhập hàng” — là ông. Giữa những ngày ai cũng lo tôi tồn hàng mất vốn, 3 triệu ấy không chỉ là tiền — nó là niềm tin đầu tiên có người đặt vào con đường tôi chọn.

Đến tận bây giờ, ông bà vẫn ngày ngày chăm chút vun vén nhà cửa, vẫn xuống phụ đóng hàng cùng các con, không nề hà việc của con nào, chỉ sợ con vất vả.

Nên tôi cũng tự dặn mình: phải hết mình với ông bà, để ông bà không bao giờ phải suy nghĩ.

Cảm ơn bố mẹ — vì chiếc chảo cũ của ông bà, và những ngôi nhà mới của chúng con.

Còn bạn, bố mẹ chồng đã từng làm điều gì khiến bạn nhớ mãi? Kể tôi nghe ở phần bình luận nhé.


Đọc thêm về hành trình của tôi:

Bố mẹ chồng của Phan Duyên
Bố mẹ chồng tôi.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *