Vừa đi làm vừa bán hàng: gần 10 năm ân tình ở công ty cũ của tôi

Nhiều chị em nhắn cho tôi cùng một nỗi lo: muốn vừa đi làm vừa bán hàng kiếm thêm thu nhập, nhưng sợ nhất là công ty biết. Sợ sếp đánh giá, sợ đồng nghiệp xì xào, sợ mang tiếng “chân trong chân ngoài”.

Tôi hiểu nỗi sợ đó — vì tôi đã vừa đi làm vừa bán hàng suốt nhiều năm, ngay trước mắt sếp và cả công ty. Nhưng chuyện của tôi lại rẽ theo một hướng mà có khi bạn không ngờ: nơi ấy đã trở thành một trong những ân tình lớn nhất đời tôi.

Những tấm ảnh trong bài này tôi chụp cùng bác giám đốc, các sếp và anh chị em đồng nghiệp ở SME Việt Nam — công ty Hàn Quốc sản xuất linh kiện điện thoại trong khu công nghiệp Đình Trám, nơi tôi làm việc gần 10 năm.

Cô nhân viên văn phòng có chiếc xe chở đầy hàng

Hồi đó, dãy xe khối văn phòng toàn xe tay ga gọn gàng. Riêng xe tôi hôm nào cũng chằng đụp thùng lớn túi nhỏ như xe thồ — vì ngoài giờ làm, tôi còn bán thêm hàng để lo cho gia đình.

Nói thật, đã có lúc tôi ngại. Đậu xe mà chỉ mong không ai nhìn thấy. (Chuyện tôi bước qua nỗi ngại ấy thế nào, tôi kể riêng trong bài vượt qua sĩ diện.)

Nhưng điều tôi nhận được ở nơi ấy lại là những thứ tôi nhớ đến tận bây giờ.

Bác giám đốc và câu nói tôi mặc như áo giáp

Bác giám đốc người Hàn Quốc chưa một lần chê trách tôi trong công việc. Có lần tôi gặp chuyện buồn, đứng giữa sân công ty mà muốn khóc, bác chỉ nói:

“Có lẽ em cũng thấy rất mệt mỏi. Cố lên. Mình làm điều tốt thì không sợ lời người ta nói.”

Câu nói ấy tôi mặc như một tấm áo giáp cho đến tận hôm nay.

Đi làm đủ lâu, qua đủ nơi, tôi mới hiểu: được làm việc dưới những người quản lý tử tế và nhân văn, biết lắng nghe và tôn trọng nhân viên — là một điều may mắn không phải ai cũng có.

Thân thiết như trong một gia đình

Khi con tôi còn nhỏ, công ty sẵn sàng linh hoạt giờ giấc để giữ tôi lại, còn trao cho tôi cả bằng khen.

Các anh chị em đồng nghiệp — người ủng hộ mua giúp món hàng, người dúi cho gói quà, người chỉ đơn giản là chưa bao giờ nhìn cái xe chằng đụp của tôi bằng ánh mắt xem thường.

Phan Duyên cùng các sếp người Hàn và đồng nghiệp ở công ty cũ SME Việt Nam
Cùng các sếp và đồng nghiệp — những người thân thiết như gia đình

Và là điều tôi không bao giờ quên: ngày tôi xây xong nhà, mọi người đến chung vui mừng nhà mới. Rồi năm 2020, ngày bố tôi đi xa, bác giám đốc, sếp người Hàn cùng anh chị em văn phòng lại đến bên động viên tôi.

Công việc giữa các bộ phận đôi khi cũng có lúc khúc mắc — nơi nào chẳng thế. Nhưng cái tình đoàn kết yêu thương ấy, tôi thấy thân thiết như trong một gia đình.

Ngày tôi xin nghỉ việc

Đến ngày công việc kinh doanh lớn dần, tôi buộc phải xin nghỉ — đơn vẫn viết đúng nguyên tắc, trước 45 ngày. Bác giám đốc gọi tôi lên văn phòng, hỏi:

“Em không thể ngày làm công ty, tối buôn bán sau được à?”

Tôi nghe mà nghẹn. Thực sự ngày ấy tôi rất buồn vì phải xa mọi người. (Còn vì sao tôi vẫn quyết định rời đi, tôi đã kể trong bài nghỉ việc để kinh doanh.)

Sau này tôi đã về thăm công ty hai lần, mua quà cho mọi người như về một nhà người thân. Sếp cũ gặp lại vẫn hỏi han chân thành, có lần còn hỏi “em đi ship hàng à?” — tôi chỉ cười. Không phải vì câu hỏi đúng hay sai, mà vì sau ngần ấy năm, họ vẫn không quên tôi.

Vừa đi làm vừa bán hàng — có được không?

Từ gần 10 năm ấy, tôi rút ra câu trả lời của riêng mình cho câu hỏi mà nhiều chị em hay nhắn: vừa đi làm vừa bán hàng được không?

Được — nếu mình làm cả hai việc bằng sự tử tế. Giờ hành chính, tôi làm tròn việc công ty, chưa để ai phải chê trách. Ngoài giờ, tôi bán hàng thật, giá thật, đàng hoàng. Khi mình sòng phẳng như vậy, mình không phải giấu ai — và những người tử tế xung quanh sẽ nhìn thấy điều đó.

Tất nhiên, mỗi công ty một quy định, mỗi người một hoàn cảnh — bạn hãy cân nhắc theo điều kiện của chính mình, đừng để việc tay trái ảnh hưởng việc chính. Bán hàng thêm không phải con đường dành cho tất cả mọi người, và cũng không ai hứa được rằng cứ bán là có thêm thu nhập.

Nhưng nếu bạn đang ở đúng chỗ tôi từng đứng — đồng lương cố định, gia đình cần thêm một khoản, và một nỗi ngại chưa gọi được tên — thì tôi viết tặng bạn một cuốn sách nhỏ về đúng chặng đường này: “Con Đường Từ Nợ 400 Triệu Đến Tự Chủ Tài Chính”, tặng miễn phí.

👉 NHẬN SÁCH MIỄN PHÍ TẠI ĐÂY — chỉ cần để lại email.

Người ta hay nói nghỉ việc là hết. Với tôi thì không. Đi đâu cũng được, làm gì cũng được, chỉ cần nhớ ân tình những nơi đã tử tế với mình.

Cảm ơn SME Việt Nam — cảm ơn những người đã tử tế với cô nhân viên có chiếc xe chở đầy hàng năm ấy. Chúc công ty ngày càng vững mạnh và phát triển hơn nữa. 🤍


Về tác giả: Tôi là Phan Thị Hồng Duyên — chủ kho sỉ gia dụng An Khánh (Bắc Giang). Từ cô nhân viên vừa đi làm vừa bán hàng năm nào, giờ tôi đồng hành cùng hơn 400 chị em bắt đầu bán hàng không vốn, không kinh nghiệm, không ôm hàng. Đọc thêm: Phan Duyên là ai · phụ nữ tự chủ kinh tế.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *