Muốn kiếm thêm thu nhập tại nhà mà ngại mời người quen?

Hộp socola trái tim làm quà Valentine, ảnh minh hoạ bài kiếm thêm thu nhập tại nhà

Bạn muốn kiếm thêm thu nhập tại nhà, nhưng cứ nghĩ tới cảnh phải nhắn tin mời một người quen mua hàng là lại chùn tay. Sợ người ta đọc xong sẽ nghĩ mình hỏi han họ chỉ là để kiếm tiền từ họ, đúng không?

Tôi cũng từng như thế. Đợt Valentine năm 2018, lần đầu tiên tôi tự bán một món hàng để kiếm thêm ngoài lương, có người đặt mua rồi mà tôi vẫn còn ngại, đến mức:

“Cầm tiền còn sợ người ta đang nghĩ trong đầu là à, con này nó nói chuyện để bán hàng kiếm tiền từ mình.”

Vậy mà cuối ngày Valentine năm ấy, chính tôi lại lần lượt nhắn tin cho từng khách, chỉ để hỏi họ một câu.

Đọc tiếp “Muốn kiếm thêm thu nhập tại nhà mà ngại mời người quen?”

Hỏi nhà cung cấp thế nào để không mất tiền oan

Bộ bình nước thuỷ tinh thiếu một chiếc cốc, để lộ vòng bụi tròn nơi chiếc cốc lẽ ra phải đứng

Biết mình phải hỏi gì là một chuyện. Hỏi thế nào cho ra câu trả lời thật lại là chuyện khác.

Bài này đi vào từng câu một.

Hỏi nhà cung cấp đúng cách nghĩa là hỏi những thứ họ thật sự nắm trong tay, và nghe được sự khác nhau giữa một câu trả lời rõ ràng với một câu hứa cho xong. Bảy câu cần hỏi tôi đã liệt kê thành bảng trong bài kiểm tra nguồn hàng sỉ trước khi lấy. Ở đây tôi giải từng câu, kèm cách nhà tôi trả lời để bạn có cái đối chiếu.

Đọc tiếp “Hỏi nhà cung cấp thế nào để không mất tiền oan”

Kiểm tra nguồn hàng sỉ: 7 câu phải hỏi trước khi lấy

Người phụ nữ đứng trong kho hàng gia dụng bán buôn, cầm hộp hàng lên xem trước khi lấy sỉ

Lần đầu tiên tôi đến một kho buôn lấy hàng, tôi không kiểm tra gì cả.

Tôi đến vì hôm đó họ xả hàng giá rẻ.

Tôi vẫn nhớ mấy món đồ chơi nhân vật hoạt hình màu xanh, có gắn động cơ chạy pin. Hàng đóng sẵn trong hộp, bọc bóng kính kín.

Đứng ngoài nhìn vào thì không biết bên trong thế nào. Nên tôi hỏi đúng một câu.

“Anh ơi, em lấy đồ này mà lỗi có đổi được không anh?”

Người bên kia hừ nhẹ một tiếng. Lườm tôi một cái. Rồi trả lời đúng bảy chữ.

“Lấy thì lấy, không lấy thì thôi.”

Tôi cầm hàng ra về, mặt nóng bừng. Suốt dọc đường tôi tự nhủ chắc tại mình hỏi ngu.

Bây giờ tôi biết mình không hỏi ngu. Tôi hỏi thiếu.

Tôi viết bài này cho người đang muốn bắt đầu bán hàng mà trong tay chỉ có ít vốn. Điều tôi mong cho bạn không phải là bán được một đơn. Mà là giữ được vốn đủ lâu để đi đường dài.

Kiểm tra nguồn hàng sỉ trước khi lấy hàng là việc bắt buộc, không phải việc làm phiền ai. Có bảy câu bạn phải hỏi: giá lấy sỉ và giá bán đề xuất, hết mã thì họ báo bạn thế nào, ai chịu phí giao và phí đổi hàng lỗi, hàng gửi tới chỗ bạn bằng kênh vận chuyển nào, hàng không giống ảnh thì xử lý ra sao, kiện hàng gửi thẳng tới khách có để lộ giá bạn nhập không, và tiền thu hộ COD ai giữ cùng ngày đối soát. Bảy câu này hỏi trước khi chuyển tiền, không hỏi sau. Một nhà cung cấp đàng hoàng sẽ trả lời hết bảy câu này mà không khó chịu.

Đọc tiếp “Kiểm tra nguồn hàng sỉ: 7 câu phải hỏi trước khi lấy”

Phụ nữ tự tạo hạnh phúc: do mình tạo ra và giữ lấy

Chậu cây xanh bên cửa sổ đón nắng — phụ nữ tự tạo hạnh phúc

Người ta hay gọi những người phụ nữ như tôi là “nữ cường”.

Tôi không thích chữ đó lắm.

Vì “cường” thì phải cường với ai đó. Mạnh mẽ thì phải mạnh mẽ để chống lại cái gì. Chữ ấy luôn cần một kẻ đối đầu — một người chồng vô tâm, một gia đình khinh rẻ, một xã hội bất công nào đó.

Còn tôi thì không có kẻ thù nào cả.

Chồng tôi tử tế. Bố mẹ chồng tôi thương tôi — ngày tôi mới tập tọng bán hàng, bố chồng còn dúi cho tôi ba triệu bảo “con cứ lấy mà nhập hàng”. Mẹ tôi thì cả đời chưa nói với tôi một lời nặng.

Tôi chẳng chống lại ai cả.

Tôi chỉ làm một việc rất khác: tôi thôi chờ người khác làm mình hạnh phúc. Với tôi, phụ nữ tự tạo hạnh phúc nghĩa là hạnh phúc do chính mình tạo ra và giữ lấy.

Đọc tiếp “Phụ nữ tự tạo hạnh phúc: do mình tạo ra và giữ lấy”

Cách làm việc với nhà cung cấp: một câu đổi tất cả

Người phụ nữ ngồi bậc thềm nhắn tin — cách làm việc với nhà cung cấp

Có một nhà cung cấp mà tôi thèm lấy hàng lắm.

Hàng của họ toàn mã hot, giá lại tốt. Đúng thứ khách tôi cần.

Vấn đề là: họ kiêu.

Tôi nhắn hỏi giá. Không trả lời. Lần sau hỏi lại. Vẫn không. Lần sau nữa. Im lặng.

Chuyện đó kéo dài hai năm.

Hai năm, bạn hình dung không? Cứ vài tuần tôi lại nhắn một cái tin, rồi ngồi nhìn nó trôi vào hư không. Không phải họ ghét tôi. Sau này tôi mới hiểu: họ chỉ quen bán, không thích báo giá. Hàng họ đắt khách, ai lấy thì lấy, họ không có nhu cầu chiều ai cả.

Còn tôi thì đang là một con bé bán hàng online lẻ tẻ ở Bắc Giang, chẳng là ai với họ. Hai năm ấy dạy tôi cách làm việc với nhà cung cấp mà chẳng sách nào viết.

Đọc tiếp “Cách làm việc với nhà cung cấp: một câu đổi tất cả”

Có nên nợ tiền hàng? Lý do thật của tôi sau 8 năm

Cuốn sổ ghi đơn đã đóng và tách trà — có nên nợ tiền hàng nhà cung cấp

“Chị cứ lấy hàng đi, em cho nợ.”

Câu này tôi nghe nhiều lắm rồi. Từ nhiều nhà cung cấp khác nhau, suốt bao nhiêu năm.

Và lần nào tôi cũng cảm ơn, rồi vẫn chuyển khoản luôn.

Nếu bạn đang nghĩ tôi sắp giảng cho bạn một bài đạo lý kiểu “người tử tế thì không nợ nần ai” — thì không phải đâu. Lý do của tôi trần trụi hơn thế nhiều. Đây là câu trả lời của riêng tôi cho câu hỏi có nên nợ tiền hàng, không phải lời khuyên cho tất cả mọi người.

Đọc tiếp “Có nên nợ tiền hàng? Lý do thật của tôi sau 8 năm”

Bạn là ai? Định vị bản thân khi kinh doanh

Người phụ nữ dắt xe máy dừng bên đường — định vị bản thân khi kinh doanh

Sáng hôm ấy, trong buổi họp của cộng đồng kết nối doanh nhân mà tôi sinh hoạt, một người anh hỏi tôi một câu.

Đại ý thế này: “Anh kia có rất nhiều mối quan hệ. Vậy — bạn là ai, để anh ấy giới thiệu khách hàng cho bạn?”

Tôi ngồi im.

Thật lòng, tôi còn chẳng biết anh kia là ai. Tôi chỉ nghe bài giới thiệu ba mươi giây của anh và biết anh làm chủ một chuỗi phòng tập thể hình. Vậy thôi.

Câu hỏi ấy găm lại trong đầu tôi suốt cả ngày. Không phải vì nó khó nghe. Mà vì tôi không trả lời được. Hoá ra định vị bản thân khi kinh doanh là thứ tôi chưa từng gọi thành lời.

Đọc tiếp “Bạn là ai? Định vị bản thân khi kinh doanh”

Trung thực trong kinh doanh: nửa sự thật không là sự thật

Ổ bánh mì bẻ đôi trên bàn gỗ — ẩn dụ trung thực trong kinh doanh

Có một đơn hàng về kho tôi.

Thợ của tôi đếm, rồi báo: “Chị ơi, thừa 10 cái.”

Tôi hỏi lại: “Chắc chưa? Đếm kỹ lại giúp chị.” Thợ bảo đã kiểm ba lần. Chắc chắn thừa.

Vậy là tôi nhắn cho nhà cung cấp: bên em gửi thừa cho chị 10 cái, chị trả thêm tiền.

Bạn ấy ngơ ngác. Bảo không thừa đâu chị.

Nhưng tôi cứ chuyển khoản. Và bạn ấy vẫn nhận.

Hai tuần sau, lô hàng ấy bán hết. Tôi ngồi đối soát lại và lạnh người: không hề thừa cái nào cả. Thợ tôi đếm sai. Số hàng thực nhận đúng bằng đơn. Tức là tôi vừa trả tiền cho món hàng tôi không hề nhận.

Tôi nhắn lại. Bạn ấy bảo lâu quá rồi, camera mất rồi, em cũng không rõ nữa.

Rồi bạn ấy nói:

“Hay là em trừ cho chị một nửa tiền.”

Và tôi từ chối.

Đây là bài học về trung thực trong kinh doanh mà tôi đã trả bằng tiền thật.

Đọc tiếp “Trung thực trong kinh doanh: nửa sự thật không là sự thật”

4 mô hình bán hàng online: đâu là cửa hợp bạn?

Phụ nữ Việt tự chủ kinh tế bán hàng online tại nhà, bên cạnh các kiện hàng gia dụng — minh hoạ bài 4 mô hình bán hàng online

Bạn quyết định rồi: bạn muốn bán hàng online để kiếm thêm.

Nhưng vừa mở điện thoại ra tìm hiểu, bạn gặp ngay một rừng lời mời. “Làm cộng tác viên chỗ chị đi, không cần vốn đâu.” “Dropship nhé, không phải ôm hàng.” “Tiếp thị liên kết trên TikTok, ngồi không cũng ra tiền.”

Cái nào nghe cũng nhẹ. Cái nào cũng hứa dễ.

Và bạn hoa mắt. Rốt cuộc, giữa ngần ấy mô hình bán hàng online, cái nào mới thật sự hợp với bạn — một người ít vốn, ít thời gian, và sợ nhất là mất tiền oan?

Tôi từng đứng đúng chỗ bạn đang đứng bây giờ. Tôi đã thử. Và tôi đã trả 180 nghìn đồng cho một bài học mà không ai chịu nói trước với tôi.

Hôm nay tôi kể lại, để bạn không phải trả cái học phí đó.

Đọc tiếp “4 mô hình bán hàng online: đâu là cửa hợp bạn?”

Khởi nghiệp từ con số 0: gỡ ảo giác so sánh

Hình người que vẽ phấn trắng đứng giữa vòng mặt trời rực rỡ trên nền bảng xanh, minh hoạ hành trình khởi nghiệp từ con số 0

Bạn đang ở chương 1. Người bạn ngưỡng mộ đang ở chương 10.

Bạn nhìn đơn hàng của họ về đều đặn, nhìn kho hàng, nhìn nụ cười tự tin. Rồi nhìn lại mình. Trống trơn.

Muốn khởi nghiệp từ con số 0, mà bạn đã mở ứng dụng bán hàng ra rồi tắt đi bao nhiêu lần rồi? Mở ra, gõ vài chữ, xoá. Tắt đi.

Không phải bạn lười. Là bạn đang sợ.

Cái bóp nghẹt bạn có tên: ảo giác so sánh — bạn đem bản thảo còn dang dở của mình đặt cạnh bản đã đóng khung của người ta.

8 năm trước, tôi chính là người đó. Tay tôi cũng run trên nút Đăng bài.

Tôi không hứa đọc xong bài này bạn có tiền — không ai hứa được. Tôi chỉ kể con đường tôi đã đi.

Đọc tiếp “Khởi nghiệp từ con số 0: gỡ ảo giác so sánh”