Bài học từ bố: những món quà nhỏ và sự tự lập suốt đời

Người ta hay hỏi tôi: một người phụ nữ tay trắng, vì sao dám tự đứng ra kinh doanh? Câu trả lời của tôi bắt đầu từ một người mà tôi ít khi kể — bố tôi. Bài học từ bố không nằm trong lời dạy nào cả. Nó nằm trong những món quà nhỏ, và trong cả cách cuộc đời ông đã đi qua đời tôi.

Hai bố con ngày Tết — Phan Duyên và bố
Hai bố con ngày Tết.

Người thầy giáo của tuổi đôi mươi rực rỡ

Bố tôi sinh năm 1960, trong một gia đình có 11 người con. Ông là người học giỏi nhất nhà, ai gặp cũng khen ông khéo ăn nói. Tuổi đôi mươi của ông rực rỡ lắm — ông là thầy giáo, đứng trên bục giảng của một trường kỹ thuật ở Bắc Giang.

Ký ức đẹp nhất tuổi thơ của tôi là những lần được bố đưa xuống cơ quan chơi. Mọi người quý bố nên quý cả tôi: học trò của bố thay nhau dẫn con bé đi chơi trong lúc bố có tiết dạy, các cô chú đồng nghiệp mua kẹo, mua hoa quả cho, cô căng tin bận mấy cũng ngồi chơi cùng. Cơ quan bố đi du lịch năm nào ông cũng cho tôi đi theo — tôi vẫn nhớ biển Sầm Sơn năm 1997, còn những chuyến trước đó thì tôi quá nhỏ để nhớ được.

Đôi dép quai hậu và gói kẹo dừa

Nhà tôi hồi đó khó khăn, mẹ chắt chiu từng đồng, quần áo đồ dùng của tôi hầu hết là đồ cũ xin lại — nên một món đồ mới là thứ gì đó quý giá vô cùng. Vậy mà năm lớp 6, bố mua cho tôi một đôi dép quai hậu mới tinh. Tôi đi đôi dép ấy mà thấy mình là đứa trẻ giàu có nhất làng.

Có lần bố về, trên tay là một gói kẹo dừa: “Hôm nay là sinh nhật con, bố mua tặng con.” Hoá ra bố vẫn nhớ. Lần khác là một chiếc bánh mỳ — nhỏ thôi, mà tôi nhớ đến tận bây giờ.

Sau này đi bán hàng, tôi mới hiểu vì sao mình nhớ những món quà ấy lâu đến thế. Món quà không nằm ở giá tiền. Nó nằm ở chỗ: giữa bao nhiêu thiếu thốn, vẫn có người nhớ đến mình.

Bài học từ bố mà tôi mang theo suốt đời

Bố tôi không phải người cha hoàn hảo. Nhưng càng lớn tôi càng hiểu: chính bố đã cho tôi sự tự lập, sự quyết đoán, và cái tính không bao giờ đặt cuộc sống của mình phụ thuộc vào ai. Những thứ đó theo tôi từ gánh rau ngoài chợ năm xưa đến kho hàng An Khánh hôm nay.

Khi tôi tập bán hàng, không ai cầm tay chỉ việc — tôi tự quan sát mà học. Khi tôi khởi nghiệp giữa lúc nhà còn nợ, tôi không chờ ai cứu mình. Nghĩ lại, cái gốc của tất cả những điều đó là một câu tôi tự nói với mình từ ngày còn bé: việc của mình, tự mình giải quyết. Đó chính là bài học từ bố — ông không giảng cho tôi ngày nào, nhưng cuộc sống bên ông đã rèn nó vào tính cách tôi.

Lời cảm ơn viết muộn

Bố đi xa năm 2020. Có những lời cảm ơn tôi chưa kịp nói đủ, nên tôi viết ra đây:

Cảm ơn bố — vì những gói kẹo, đôi dép, những chuyến đi, và vì đã cho con sức mạnh để tự đứng trên đôi chân của mình.

Còn bạn, món quà nào của bố mà bạn nhớ nhất? Kể tôi nghe ở phần bình luận nhé.


Đọc thêm về hành trình của tôi:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *