Đêm đó, tôi không ngủ.
Không phải vì lo lắng. Không phải vì mất ngủ thông thường.
Mà vì tôi đang ngồi làm bài tập. Trên màn hình, Claude AI (một trợ lý trí tuệ nhân tạo) đang giúp tôi hoàn thiện bản thảo cuốn sách 93 trang.
Đó là đêm sau ngày học thứ 3 của khoá IPS16, tháng 7 năm 2026.
Và 4 ngày trước đó, tôi còn không biết Claude AI là gì.
Không phải tôi lười tìm hiểu. Không phải tôi không muốn. Mà là tôi sợ. Cái sợ của người đã quen tự làm mọi thứ bằng tay. Sợ rằng “máy móc này không dành cho mình.”
Rồi IPS16 xảy ra.
4 ngày. Một người thầy. Và tôi — người từng né AI như né đồ của dân kỹ thuật — bỗng ngồi qua đêm với một bài tập. Bài tập mà tôi thực sự muốn làm xong.
Nếu bạn cũng đang đứng ở chỗ tôi từng đứng, bài này dành cho bạn.
