Hàng chục đơn hàng một ngày.
Tôi biết cách chạy. Tôi không biết cách dừng.
Không phải buồn. Không phải chán. Chỉ là… đầy. Quá đầy.
Cái đầy đó không có tên. Nó nằm dưới lịch trình, dưới những tin nhắn chưa trả lời, dưới cái bận rộn tôi đã quen gọi là “bình thường”.
Quen đến mức tôi không còn biết mình đang mang gì nữa.
Rồi tôi gặp chị. Và chị gọi tên nó — trước cả khi tôi kịp nhận ra mình đang mang nó.
Người sau này cho tôi hiểu thế nào là sống chậm giữa thế gian vội vã — không phải bằng lời khuyên, mà bằng chính cách chị sống.
Lần đầu tôi gặp chị — giữa Nha Trang, tháng Năm
Tháng 5 năm 2026. Champa Island, Nha Trang.
Tôi ở đó vì khóa Lập Trình Vận Mệnh khóa 16 (LTVM16) — khóa học của thầy Phạm Thành Long. Khóa học tôi đã đăng ký rồi bảo lưu từ năm 2023 — ba năm lỡ hẹn, vì lúc nào cũng “bận quá, để đợt sau”.
Lần này tôi đến được rồi. Với một cái đầu đầy việc và một câu hỏi chưa gọi được tên.
Và tôi được xếp vào đội của chị Lan Phương.
Chị là đội trưởng.
Tôi để ý chị ngay từ buổi đầu. Không phải vì chị nói nhiều. Mà vì khi chị nói — mọi người nhìn theo.
Không ai cần hỏi lại lần hai. Chỉ đạo đâu ra đấy. Ai cần gì, chị biết trước khi người ta kịp hỏi. Ai lạc lối giữa bài tập, chị quay lại kéo theo — không kèn không trống, không làm ai ngại.
Thân thiện theo kiểu không cần cố.
Sau này đọc blog của chị tôi mới biết — chị đã đi qua đây theo một hành trình dài hơn tôi tưởng: từ khóa SSS cuối 2025, qua Lập Trình Vận Mệnh, rồi IPS, Eagle Camp, đến Ultimate Trainer. Mỗi bước đều có lý do. Không phải chị sưu tập khóa học. Mà chị đang xây thứ gì đó từ bên trong.
Tôi hiểu vì sao chị bình tĩnh như vậy.
Không phải chị không lo. Mà chị đã học cách không để cái lo lấn mình.
Đó là thứ tôi chưa có.
Chị gọi tên điều tôi đang mang

Lập Trình Vận Mệnh khép lại, ai về việc nấy.
Rồi hai chị em gặp lại nhau tại IPS16 — IPS (Internet Profit System, khóa học xây hệ thống tiếp thị trên internet, cũng của thầy Phạm Thành Long). Chị vẫn thế — năng nổ, đầy sức sống.
Phòng hai chị em gần nhau.
Bài tập lần này có mấy điểm tôi cứ loay hoay mãi không ra. Chị qua chỉ — không phải theo kiểu giảng giải dài dòng. Chỉ vài câu. Đủ để tôi hiểu.
Nhưng không phải bài tập mới là điều tôi nhớ.
Tôi mang trong đầu rất nhiều thứ. Hàng nghìn mã hàng. Hàng chục đơn mỗi ngày. Kế hoạch mở rộng. Phễu cần xây. Nội dung cần làm. Tầm nhìn — tôi có. Tôi biết mình muốn đi đâu.
Nhưng cái rối ren bên trong — tôi chưa kịp đặt tên cho nó.
Chị nói gì đó — tôi không nhớ nguyên văn, nhưng tôi nhớ cảm giác lúc đó. Như thể có ai cầm đèn rọi vào đúng góc tối tôi đang bước qua mà không nhìn thấy. Chị gọi tên được cái điều tôi đang mang — cái điều chính tôi cũng chưa giải thích được cho bản thân.
Và tôi phải dừng lại.
Nhìn lại chính mình.
Cái cảm giác “đầy. Quá đầy.” mà tôi nhắc ở đầu bài — đó là lúc tôi nhận ra: không phải tôi thiếu thông tin. Không phải tôi thiếu kế hoạch. Mà là tôi đang mang quá nhiều thứ chưa được đặt tên, chưa được nhìn thẳng.
Đôi khi ta không cần thêm lời khuyên.
Ta chỉ cần một người gọi tên được điều ta đang mang.
Chị bán mỹ phẩm — nhưng thứ chị cho đi không phải kem dưỡng da
Chị là CEO (giám đốc điều hành) của “Sang Trọng Quyến Rũ” — shop mỹ phẩm cao cấp Hàn Quốc, chăm sóc da theo hướng cá nhân hóa cho từng người.
Nhưng nếu chỉ nhìn vào cái nhãn “bán mỹ phẩm”, tôi nghĩ bạn sẽ bỏ qua điều quan trọng hơn.
Chị kể trên blog của mình — hành trình từ một cô gái nhút nhát, rồi trở thành người có thể đứng trước 1.000 người mà không run. Tôi đọc mà không nghĩ đó là hành trình của một người. Nhưng nó có thật.
Và chị không giữ điều đó cho riêng mình.
Chị viết Đừng bỏ quên chính mình — lá thư gửi người phụ nữ đang quá tải — và tôi đọc nó như đọc một lá thư ai đó viết riêng cho mình.
Chăm sóc bản thân không phải xa xỉ — đó là ý chị viết. Và cân bằng, theo chị, không phải là chia đều thời gian cho mọi thứ.
Tôi hiểu ý chị.
Khi người phụ nữ chăm sóc mình tốt hơn — không phải chỉ da dẻ, mà cả bên trong — cả nhà được nâng chất lượng sống theo.
Không phải chị bán kem.
Mà là chị nhắc mình nhớ lại cái quyền được chăm sóc bản thân — cái quyền nhiều người trong chúng ta đã vô tình trao đi từ lúc nào không hay.
Sống chậm giữa thế gian vội vã — không phải làm ít hơn, mà là làm trong tỉnh thức
Nghịch lý là đây.
Tôi có máy giặt. Tôi đặt đồ ăn được giao tận cửa. Tôi có điện thoại làm được mọi thứ trong một giây.
Vậy mà tôi chưa bao giờ thấy thiếu thời gian như bây giờ.
Mỗi khoảng trống tôi đều lấp đầy. Chờ đơn hàng ra — mở Facebook. Ăn cơm — dán mắt vào nhóm chat kho. Nằm cạnh con tối qua — tay vẫn trả lời khách hỏi giá.
Có mặt khắp nơi. Nhưng không thật sự có mặt ở đâu.
Trong những trang chị Phương viết, chị gọi đúng cái đó — nhẹ nhàng thôi, không phán xét. Và tôi im một lúc khá lâu khi đọc.

Sống chậm, theo chị, không phải làm ít đi.
Không phải bỏ kho, bỏ khách, bỏ việc đang gấp.
Mà là làm trong tỉnh thức — biết mình đang làm gì, vì sao, và thật sự có mặt ở việc đang làm đó.
Ba điều nhỏ chị gợi ý
Chị chia sẻ ba điều nhỏ — không phải để “thay đổi cuộc đời”.
Không phải ngồi thiền một tiếng. Mà là ba hơi thở trước khi tay với lấy điện thoại buổi sáng — nhắc mình rằng hôm nay không cần làm tất cả, chỉ cần làm điều quan trọng nhất. Tôi đang tập thử. Có sáng quên. Nhưng sáng nào nhớ, tôi thấy mình bớt cuống hơn một chút khi mở mắt ra.
Không phải dẹp hết lo âu. Mà là khi lo dồn dập — dừng lại, gọi tên năm thứ đang thấy, bốn thứ đang nghe, ba thứ đang chạm vào, hai thứ ngửi được, một thứ nếm được. Cách nhỏ chị viết trong bài. Tôi không biết nó “hoạt động” theo kiểu khoa học hay không. Tôi chỉ kể điều tôi đã thử — và thấy mình không còn chạy vòng vòng trong đầu lâu như trước.
Không phải tắt hết thông báo. Mà là một việc một lúc — khi ăn chỉ ăn, khi nghe con kể chuyện thì chỉ nghe con, khi uống trà thì chỉ uống trà. Đơn giản đến mức nghe buồn cười. Nhưng tôi đã thử một buổi tối như vậy và thấy tối hôm đó dài hơn mọi tối khác.
Tôi không dám nói đây là cách cho tất cả mọi người. Tôi chỉ kể điều tôi đã thử.
Chị viết một ý mà tôi nhớ mãi: cuộc đời là chuyến tàu, không phải nhà ga. Mải dán mắt vào ga đến, ta bỏ lỡ toàn bộ khung cảnh ngoài cửa sổ đang chạy qua.
Tôi đọc câu đó và nghĩ đến những đơn hàng xuất đi mỗi ngày — mỗi đơn là một ga nhỏ, cứ thế tôi đếm ga mà quên mất tàu đang đi qua đâu.
Một điều để bạn thử ngay hôm nay
Nếu bạn muốn thử một điều thôi, chị gợi ý thế này: chọn một bữa ăn hôm nay, ăn trong im lặng. Không điện thoại, không ti vi, không vừa ăn vừa nghĩ đến việc tiếp theo.
Chỉ vậy thôi. Xem thử bữa cơm kéo dài bao lâu khi mình thật sự ngồi ăn.
Từ IPS về — tôi nhìn lại được mình
Điều tôi mang về từ IPS không phải kiến thức tiếp thị.
Không phải cách chạy quảng cáo. Không phải tệp khách hàng hay phễu bán hàng.
Mà là một tấm gương sống.
Chị không nói nhiều về triết lý. Chị làm. Và tôi nhìn theo.
Tôi vẫn còn nhớ năm 2018, khi chồng tôi tai nạn, nợ hơn 400 triệu đè lên vai — tôi chạy. Chạy không dám dừng. Vì sợ nếu dừng lại thì không biết mình sẽ thấy gì.
Gặp chị, tôi mới hiểu ra: không phải dừng là thua. Mà dừng đúng lúc mới là người biết mình đang làm gì.
Tôi nhìn lại được mình. Chỉ vậy thôi — nhưng với tôi, vậy là nhiều lắm.
Cảm hứng sống của chị rất có ý nghĩa với tôi. Thật lòng, tôi muốn được sống có chiều sâu như chị vậy.
Còn nhớ tại LTVM16, tôi tìm ra sứ mệnh của mình: kết nối yêu thương, truyền cảm hứng. Gặp chị Phương, tôi thấy sứ mệnh đó không chỉ là khẩu hiệu — mà là thứ người ta sống mỗi ngày, trong từng việc nhỏ.
Còn bạn — ai đang nhắc bạn sống chậm?
Bạn có ai như thế trong hành trình của mình không? Người chỉ cần ở đó thôi — đã làm bạn muốn sống nghiêm túc hơn với chính mình?
Bạn có nhớ lần cuối mình ngồi im, không nghĩ đến bất cứ việc gì không?
Không phải lướt điện thoại. Không phải kiểm tra đơn hàng. Chỉ là — ngồi im.
Tôi thì gần như quên mất cái cảm giác đó.
Nếu bạn cũng đang chạy mà chưa biết mình chạy đến đâu, hãy ghé blog của chị Phương tại lanphuongdaily.com.
Đọc câu chuyện của chị — một người phụ nữ bận rộn y như chúng ta, đã tìm đến sự tĩnh lặng theo cách của riêng mình.
Và bài “Đừng bỏ quên chính mình” — không phải vì nó cho bạn câu trả lời. Mà vì nó giúp bạn đặt đúng câu hỏi.
Những gì tôi kể ở đây là trải nghiệm cá nhân của tôi, không phải lời khuyên chuyên môn — mỗi người có hành trình của riêng mình.
Nếu bài này chạm đến điều gì đó trong bạn — đừng giữ lại một mình.

