Ngày 30 tháng 5 năm 2026, tôi ngồi xuống bàn và làm một việc mà rất lâu rồi mình không làm: viết một bức thư tay. Không phải tin nhắn, không phải email — một lá thư viết bằng bút, trên giấy, dài kín mấy trang.
Thư mở đầu bằng dòng chữ: “Xin chào thầy Phạm Thành Long! Một người thầy vĩ đại.”
Tôi viết xong ngày 30/05, mà phải đến ngày 04/06 mới đủ can đảm gửi đi. Vì trong thư ấy, tôi kể cho thầy nghe điều tôi chưa từng kể trọn vẹn với ai — hành trình bốn năm của tôi, và nỗi đau lớn nhất đời mình.
Thầy Phạm Thành Long — người thầy tôi biết đến nhờ một người bạn
Tôi không biết thầy Long qua sách báo. Một người bạn của tôi đã giới thiệu: “Duyên đi học thầy Long đi.” Nhờ lời giới thiệu ấy — và tôi biết ơn người bạn ấy mãi — tôi bước vào lớp của thầy, rồi cứ thế ngồi trong lớp của thầy, từng khoá một, suốt bốn năm:
- Tháng 8/2022 — khoá Đánh Thức Sự Giàu Có, khi hai vợ chồng tôi vừa qua những năm tháng chật vật nhất: nợ nần sau tai nạn của chồng, khởi nghiệp lại từ 1 triệu đồng cuối cùng trong nhà.
- Tháng 10/2022 — khoá bán hàng Sale Success System, học trực tiếp tại Hà Nội. Về nhà, tôi thiết kế lại toàn bộ cách kinh doanh của hai vợ chồng để gắn bó với khách hàng thân thiết hơn.
- Cuối 2022 — tôi đăng ký khoá Lập Trình Vận Mệnh, đóng đủ tiền học, tiền ăn, cả tiền khách sạn.
Rồi tôi lỡ hẹn. Không phải một lần, mà ba năm liền: năm 2023 con gái tôi sốt cao phải bảo lưu; năm 2024 khoá học trùng ngày giỗ bố tôi; năm 2025 chồng tôi bận việc không đi được. Nhưng nói thật lòng — như chính tôi đã thú nhận trong thư gửi thầy — sâu bên dưới những lý do ấy còn một lý do khó thừa nhận hơn: tôi sợ phải lớn. Sợ đối diện với chính mình.
Điều làm tôi cảm động là suốt ba năm ấy, đội ngũ cộng sự của thầy vẫn kiên nhẫn nhắn tin hỏi han, động viên tôi. Không ai bỏ rơi một học viên đã im lặng lâu như thế.

Nỗi đau lớn nhất — và khoá học đã đưa tôi đứng dậy
Đầu năm 2026, gia đình tôi trải qua một mất mát rất lớn: em bé thứ ba của chúng tôi đã không thể ở lại với gia đình.
Tôi xin phép không kể chi tiết. Ai từng đi qua nỗi đau này sẽ hiểu: có những ngày tôi không biết mình phải bắt đầu lại từ đâu.
Sau hai tuần nghỉ ngơi, tôi nói với chồng một câu mà đến giờ tôi vẫn nhớ: “Mình phải sống khác đi thôi.” Và hai vợ chồng tôi lên đường đến Nha Trang, dự khoá Lập Trình Vận Mệnh khoá 16 (LTVM16) — khoá học tôi đã lỡ hẹn suốt ba năm.
Năm ngày ở đó đã thay đổi tôi:
- Ngày đầu tiên, tôi mệt mỏi đến mức không mang theo cả laptop. Bài viết đầu tiên tôi làm là về mẹ — và lần đầu tiên tôi nhìn ra sự lo xa, hay cằn nhằn của mẹ chính là ngôn ngữ yêu thương của bà. Về nhà, tôi đã ôm mẹ thật chặt và nói những lời chôn ở đáy lòng bấy lâu. Bà đã cười.
- Ngày thứ hai, thứ ba, tôi dần hiểu chính mình. Vợ chồng tôi — cưới nhau gần mười năm — lần đầu nói với nhau hết những điều giấu kín.
- Ngày thứ tư, tôi vỡ oà khi tìm ra sứ mệnh của mình: giúp những người phụ nữ giống mẹ tôi, giống chính tôi ngày trước, có được lựa chọn tự chủ kinh tế. Khoảnh khắc ấy tôi chỉ biết thốt lên: “Ồ… thì ra là như vậy.”
- Ngày thứ năm, tôi hoàn thiện tấm bản đồ cho cuộc đời mình — thứ mà bây giờ, mỗi ngày, tôi đều đang đi theo.

Nhưng món quà lớn nhất thầy cho tôi không nằm trong năm ngày ấy. Nó nằm ở những ngày sau đó, khi tôi về nhà và tự mình ngồi lại với nỗi đau lớn nhất — chuyện em bé. Bằng chính cách tư duy học được từ thầy, tôi đã thôi hỏi “tại sao điều này xảy ra với tôi?” và bắt đầu hỏi: “nỗi đau này muốn dạy tôi điều gì?”
Và tôi tìm được câu trả lời của riêng mình: khi nhớ đến con, đó là mục tiêu để tôi mạnh mẽ hơn, học tập phát triển, có thể giúp được nhiều chị em phụ nữ hơn nữa — để không ai phải đau khổ như mẹ tôi, phải cơ cực như tuổi thơ của tôi và em tôi.
Sự xuất hiện của con không hề vô nghĩa. Con đã đến để thúc đẩy mẹ mạnh mẽ hơn, yêu thương gia đình mình hơn. Tôi gọi đó là bài học lớn nhất đời mình: chuyển hoá nỗi đau thành hành động.
Bức thư tay gửi thầy Phạm Thành Long — lời cảm ơn tôi nợ thầy
Tất cả những điều trên, tôi đã viết hết vào lá thư tay ngày 30/05/2026 ấy. Viết đến đâu, nước mắt rơi đến đó — nhưng lạ lắm, càng viết lòng càng nhẹ.
Người ta bảo thời đại này chẳng ai viết thư tay nữa. Nhưng có những lời cảm ơn mà gõ phím thì nó cứ trơn tuột đi, phải viết bằng tay — chậm thôi, từng chữ một — mới thấy mình đang thật sự nói ra.

Thư ấy tôi kết bằng một lời chúc, và hôm nay tôi muốn viết lại công khai ở đây: “Cảm ơn thầy vì tất cả, mong thầy có thể sống mạnh khỏe thật lâu, thông tuệ chỉ dẫn cho cả con của em, cháu của em sau này nữa.”
Và dòng tin nhắn lúc nửa đêm sau năm ngày học IPS
Sau LTVM16, tôi đăng ký học tiếp Internet Power System (IPS) ngay tại lớp — những ngày học AI đầu tiên ở IPS tôi đã kể lại trong một bài riêng. Kết thúc năm ngày học đầu tiên, đêm hôm ấy tôi không ngủ được — quá nhiều điều muốn nói. Hơn nửa đêm, tôi cầm điện thoại nhắn cho thầy một tin nhắn dài.
Tôi cảm ơn thầy vì năm ngày học thực sự là một kho tri thức lớn — lớn đến mức một người trẻ như tôi phải thấy xấu hổ vì đã từng đứng trước kiến thức mới, công nghệ mới mà thấy khó là muốn từ chối. Bài học tôi mang về vẫn là công thức giản dị ấy: làm từng bước nhỏ, thử sai, ghi nhận, rồi làm lại. Và tôi cảm ơn thầy vì một điều nữa: thầy đã tạo ra cộng đồng các anh chị em Eagle — những con người mang nhiều phẩm chất tốt đẹp như thầy, đã giúp đỡ tôi rất nhiều trên chặng đường này.
Thầy nhắn lại cho tôi vỏn vẹn bốn chữ: “Chúc em thành công.”
Bốn chữ thôi, nhưng với tôi nó như một cái gật đầu tin tưởng. Nếu Lập Trình Vận Mệnh giúp tôi tìm ra sứ mệnh để sống ý nghĩa hơn, thì IPS chính là công cụ giúp tôi lan toả tinh thần ấy — đến với nhiều chị em phụ nữ hơn, tốt hơn mỗi ngày.

Lời thật lòng cho bạn đọc của tôi
Bây giờ, mỗi ngày tôi đều học và thực hành: viết bài, làm sách, dựng từng viên gạch cho sứ mệnh của mình. Tôi không dám hứa điều gì to tát — tôi chỉ hứa sẽ học đến đâu, thực hành đến đó, và truyền lại những gì mình nhận được cho những chị em đi sau, như cách thầy đã làm với tôi.
Một lời thật lòng: khoá học không phải phép màu, và tôi không kể câu chuyện này để bảo bạn phải đi học ở đâu. Sự thay đổi của tôi đến từ việc tôi quyết định thay đổi — thầy và lớp học là người trao cho tôi công cụ đúng lúc tôi cần nhất. Kết quả của mỗi người sẽ khác nhau, tuỳ hoàn cảnh và nỗ lực của chính mình.
Nhưng nếu bạn đang ở trong một nỗi đau nào đó và chưa biết bắt đầu lại từ đâu, tôi mong câu chuyện của tôi nhắc bạn một điều: nỗi đau không phải dấu chấm hết. Nó có thể là điểm bắt đầu. Và đôi khi, điều đầu tiên của sự bắt đầu chỉ đơn giản là một lá thư cảm ơn viết bằng tay.
Nếu bạn muốn tìm hiểu về thầy, kênh chính thức của thầy là long.vn. (Tôi cũng đã viết một bài riêng trả lời câu hỏi Phạm Thành Long là ai, nếu bạn muốn hiểu thêm về thầy.) Còn nếu bạn muốn biết tôi là ai mà kể câu chuyện này — mời bạn đọc hành trình khởi nghiệp từ con số 0 của tôi.

— Phan Duyên
