10 Năm Quản Lý Chất Lượng Và Lá Đơn Xin Nghỉ: Tôi Đã Nghỉ Việc Để Kinh Doanh Như Thế Nào (Và Vì Sao Tôi Chờ Tận 3 Năm)

Phan Duyên chụp ảnh tất niên công ty trong những năm làm quản lý chất lượng

Nghỉ việc để kinh doanh chưa bao giờ là quyết định lãng mạn. Tôi mất 10 năm làm quản lý chất lượng và phát triển sản phẩm ở công ty điện tử và thêm 3 năm “hai vai hai gánh” mới dám đưa lá đơn. Đây là toàn bộ cách tôi chuẩn bị — để bạn không phải đánh cược gia đình mình.

Năm 2021, tôi nộp đơn xin nghỉ việc — kết thúc 10 năm làm tại các công ty điện tử.

Mười năm. Từ cô sinh viên Nông nghiệp mới ra trường đi làm kiểm soát chất lượng, đến nhân viên R&D (nghiên cứu & phát triển sản phẩm) từng hai năm liền được khen thưởng xuất sắc. Một công việc ổn định, lương đều, đồng nghiệp quen, đường đi lối lại thuộc như lòng bàn tay.

Ngày tôi cầm lá đơn, tay tôi không run. Nhưng đó là vì tôi đã chuẩn bị cho lá đơn ấy suốt ba năm.

Nếu bạn đang ngồi ở văn phòng và nung nấu chuyện nghỉ việc để kinh doanh — bài này tôi viết cho bạn. Cả phần “nghỉ thế nào”, lẫn phần ít ai kể: “vì sao đừng nghỉ vội”.

Đọc tiếp “10 Năm Quản Lý Chất Lượng Và Lá Đơn Xin Nghỉ: Tôi Đã Nghỉ Việc Để Kinh Doanh Như Thế Nào (Và Vì Sao Tôi Chờ Tận 3 Năm)”

Mất 180.000đ và chiếc cốc bị thiếu: kinh nghiệm nhập hàng sỉ tôi đổi bằng những ngày ấm ức

hộp cốc thuỷ tinh nhập sỉ bị thiếu hàng — kinh nghiệm nhập hàng sỉ của Phan Duyên

Kinh nghiệm nhập hàng sỉ đắt giá nhất của tôi không đến từ sách vở. Nó đến từ 180.000đ mất oan và một chiếc cốc bị thiếu. Nhờ vậy hôm nay tôi có quy trình kiểm hàng 2 lần ở kho An Khánh.

“Không kiểm tra lại thì chịu.”

Bảy chữ. Cộc lốc. Đó là tất cả những gì tôi nhận được từ chủ kho, sau khi phát hiện đơn hàng đã trả đủ tiền bị thiếu mất một sản phẩm trị giá 180.000 đồng.

180.000 đồng — nghe nhỏ nhỉ? Nhưng năm đó, nó bằng gần nửa ngày lương của tôi. Là mấy chục lượt đăng bài, trả lời khách, gói hàng, đi giao của một người mẹ đang gánh nợ tập bán hàng online.

Hai vợ chồng tôi ấm ức suốt cả ngày hôm ấy. Và chính cục ấm ức đó, về sau, trở thành một trong những viên gạch đầu tiên xây nên kho sỉ của tôi bây giờ.

Nếu bạn sắp đi nhập những lô hàng sỉ đầu tiên, hãy đọc hết bài này. Tôi kể bạn nghe hai lần mất tiền oan của mình — để bạn không phải mất lần nào.

Đọc tiếp “Mất 180.000đ và chiếc cốc bị thiếu: kinh nghiệm nhập hàng sỉ tôi đổi bằng những ngày ấm ức”

Bố chồng tôi và 3 triệu đồng: khởi nghiệp khi gia đình phản đối, tôi đã đi qua thế nào?

Phan Duyên cùng chồng, bố chồng và hai con đi chơi cùng nhau

Khởi nghiệp khi gia đình phản đối — tôi đã đứng đúng ở chỗ ấy: nhà nợ hơn 400 triệu, cả nhà thấp thỏm, chỉ một người lặng lẽ tin tôi. Đây là chuyện thật của tôi và 3 triệu đồng của bố chồng.

Có một câu nói tôi nghe lỏm được mà nhớ đến tận bây giờ.

Bà nội mấy đứa nhỏ tâm sự với bà ngoại: “Em thấy hàng này con nó nhập về nhưng mới bán được vài cái.”

Không phải mắng. Không phải cấm. Chỉ là một câu lo lắng rất thật của hai người mẹ — mà nghe xong, tôi đứng sau cánh cửa, thấy tay mình run.

Vì lúc đó nhà tôi đang nợ hơn 400 triệu. Vì lúc đó tôi vừa liều nhập mấy món hàng đầu tiên. Và vì lúc đó, chính tôi cũng chưa dám chắc mình đúng.

Nếu bạn đang muốn bắt đầu bán hàng mà người thân can ngăn, bài này tôi viết cho bạn. Không phải để dạy bạn cãi lại gia đình. Mà để kể bạn nghe chuyện nhà tôi — và một tờ 3 triệu đồng đã thay đổi mọi thứ.

Đọc tiếp “Bố chồng tôi và 3 triệu đồng: khởi nghiệp khi gia đình phản đối, tôi đã đi qua thế nào?”

4 ngày học IPS cùng thầy Phạm Thành Long: từ không biết Claude AI là gì đến tự tay vận hành phễu bán hàng

Thầy Phạm Thành Long trên sân khấu hội thảo (Ảnh: long.vn)

Đêm đó, tôi không ngủ.

Không phải vì lo lắng. Không phải vì mất ngủ thông thường.

Mà vì tôi đang ngồi làm bài tập. Trên màn hình, Claude AI (một trợ lý trí tuệ nhân tạo) đang giúp tôi hoàn thiện bản thảo cuốn sách 93 trang.

Đó là đêm sau ngày học thứ 3 của khoá IPS16, tháng 7 năm 2026.

Và 4 ngày trước đó, tôi còn không biết Claude AI là gì.

Không phải tôi lười tìm hiểu. Không phải tôi không muốn. Mà là tôi sợ. Cái sợ của người đã quen tự làm mọi thứ bằng tay. Sợ rằng “máy móc này không dành cho mình.”

Rồi IPS16 xảy ra.

4 ngày. Một người thầy. Và tôi — người từng né AI như né đồ của dân kỹ thuật — bỗng ngồi qua đêm với một bài tập. Bài tập mà tôi thực sự muốn làm xong.

Nếu bạn cũng đang đứng ở chỗ tôi từng đứng, bài này dành cho bạn.

Đọc tiếp “4 ngày học IPS cùng thầy Phạm Thành Long: từ không biết Claude AI là gì đến tự tay vận hành phễu bán hàng”

Nguyễn Đức Tốt — người anh ít nói ở LTVM16, 12 năm từ chân sale thị trường đến chủ nhà máy phân bón

Chân dung anh Nguyễn Đức Tốt — CEO công ty phân bón Yimex

Nguyễn Đức Tốt là người anh ít nói tôi gặp ở khoá LTVM16 Nha Trang. 12 năm, anh đi từ chân sale thị trường đến chủ nhà máy phân bón. Và đây là lý do tôi quý anh.

Ở khoá Lập Trình Vận Mệnh 16 (LTVM16) tại Nha Trang, có một người anh đặc biệt. Suốt mấy ngày đầu, tôi gần như không nói chuyện với anh câu nào. Anh ngồi gần chị Phương — chị đội trưởng của tôi — nhưng cách chỗ tôi một quãng. Tôi chỉ nghe tiếng anh mỗi lần quay sang hỏi chị điều gì đó. Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh thật thà lắm: vừa gầy vừa đen, y như chồng tôi ở nhà. Mà còn gầy hơn.

Vậy mà chính người anh ít nói ấy lại cho tôi một trong những khoảnh khắc nhớ nhất cả khoá học. Anh là Nguyễn Đức Tốt — 12 năm trong ngành phân bón. Anh đi từ nhân viên sale thị trường đến chủ nhà máy. Hôm nay tôi muốn kể bạn nghe về anh.

Đọc tiếp “Nguyễn Đức Tốt — người anh ít nói ở LTVM16, 12 năm từ chân sale thị trường đến chủ nhà máy phân bón”

Nguyễn Thị Lan Phương — chị đội trưởng LTVM16 của tôi, gần 20 năm bán mỹ phẩm “đi chậm mà chắc”

Chân dung chị Nguyễn Thị Lan Phương — CEO shop mỹ phẩm Sang Trọng Quyến Rũ

Nguyễn Thị Lan Phương là chị đội trưởng của tôi ở khoá LTVM16. Gần 20 năm bán mỹ phẩm “đi chậm mà chắc”, chị là kiểu người bán hàng tử tế mà tôi luôn muốn học theo.

Ở khoá Lập Trình Vận Mệnh 16 (LTVM16) tại Nha Trang, tôi được xếp vào một đội. Đội trưởng là một người chị làm nghề mỹ phẩm. Hồi đó tôi chưa biết gì nhiều về chị, chỉ thấy một điều rất rõ. Chị chỉ đạo đâu ra đấy, quyết đoán mà chẳng cần “ra oai”. Cả đội cứ thế được truyền lửa, ai cần gì chị nhiệt tình giúp ngay.

Người chị ấy là Nguyễn Thị Lan Phương . Chị có gần 20 năm gắn bó với ngành mỹ phẩm. Chị là chủ shop mỹ phẩm cao cấp Hàn Quốc “Sang Trọng Quyến Rũ”. Hôm nay tôi muốn giới thiệu chị với bạn.

Đọc tiếp “Nguyễn Thị Lan Phương — chị đội trưởng LTVM16 của tôi, gần 20 năm bán mỹ phẩm “đi chậm mà chắc””

Bác Sĩ Lê Xuân Dương — Anh Tiểu Đội Trưởng “Không Bán Nỗi Sợ” Của Tôi Ở IPS16

Chân dung bác sĩ Lê Xuân Dương

Bác sĩ Lê Xuân Dương là tiểu đội trưởng của tôi ở IPS16. Anh là một bác sĩ nhi “không bán nỗi sợ”. Bài viết này là lời giới thiệu chân thành của tôi về anh, dành cho các mẹ đang nuôi con nhỏ.

Tôi đã đi qua một hành trình học để “sống khác đi” của mình. Từ khoá Lập Trình Vận Mệnh 16 (LTVM16) ở Nha Trang, đến IPS16 bây giờ. Tôi nhận ra thứ quý nhất mình mang về không chỉ là bài học. Quý hơn là những con người tử tế mình được gặp.

Hôm nay tôi muốn kể về một người như thế: bác sĩ Lê Xuân Dương — tiểu đội trưởng của tôi ở IPS16. Anh là bác sĩ đã đồng hành cùng gần 5.000 em bé.

Đọc tiếp “Bác Sĩ Lê Xuân Dương — Anh Tiểu Đội Trưởng “Không Bán Nỗi Sợ” Của Tôi Ở IPS16″

Phan Duyên là ai?

Chân dung Phan Thị Hồng Duyên - Phan Duyên - nhà sáng lập kho sỉ gia dụng An Khánh
THE LOVE HOME · AN KHÁNH

Chân dung Phan Thị Hồng Duyên - Phan Duyên - nhà sáng lập kho sỉ gia dụng An Khánh

Từ gánh rau của mẹ đến kho sỉ gia dụng An Khánh —
và lý do tôi đồng hành cùng phụ nữ khởi nghiệp.
~25 NĂM BÁN HÀNG
400+ KHÁCH ĐỒNG HÀNH
HÀNG NGHÌN MÃ HÀNG
400+ KHÁCH THƯỜNG XUYÊN

Bạn đang cầm một số tiền nhỏ đến mức không dám gọi là vốn? Tám năm trước, tôi cũng vậy. Bài này không phải bản lý lịch — đây là chuyện thật của tôi, Phan Duyên, kể cho bạn như kể với một người bạn mới quen.

Đọc tiếp “Phan Duyên là ai?”

Người đã gọi tên điều tôi đang mang — và dạy tôi sống chậm giữa thế gian vội vã

Chị Nguyễn Thị Lan Phương ngồi thiền trước vịnh biển — sống chậm giữa thế gian vội vã

Hàng chục đơn hàng một ngày.

Tôi biết cách chạy. Tôi không biết cách dừng.

Không phải buồn. Không phải chán. Chỉ là… đầy. Quá đầy.

Cái đầy đó không có tên. Nó nằm dưới lịch trình, dưới những tin nhắn chưa trả lời, dưới cái bận rộn tôi đã quen gọi là “bình thường”.

Quen đến mức tôi không còn biết mình đang mang gì nữa.

Rồi tôi gặp chị. Và chị gọi tên nó — trước cả khi tôi kịp nhận ra mình đang mang nó.

Người sau này cho tôi hiểu thế nào là sống chậm giữa thế gian vội vã — không phải bằng lời khuyên, mà bằng chính cách chị sống.

Đọc tiếp “Người đã gọi tên điều tôi đang mang — và dạy tôi sống chậm giữa thế gian vội vã”

Người chị vỗ vai tôi giữa buổi trưa IPS16 — chị Mai Diệu Huyền và cú gỡ rối “trong tích tắc”

Mai Diệu Huyền là người chị đã vỗ vai tôi giữa buổi trưa IPS16 và gỡ trong tích tắc cái lỗi tôi loay hoay hơn một ngày. Đây là câu chuyện của tôi về chị — và lý do tôi quý con người tử tế ấy.

Càng đi học, tôi càng tin một điều. Thứ quý nhất mình mang về sau mỗi khoá học không chỉ là kiến thức. Quý hơn là những con người tử tế mình được gặp trên đường.

Tôi đã kể về anh Dương — tiểu đội trưởng của tôi, về chị Phương — đội trưởng của tôi. Hôm nay tôi muốn kể về một người chị nữa ở IPS16: chị Mai Diệu Huyền — người đã gỡ giúp tôi, chỉ trong tích tắc, cái nút thắt mà tôi loay hoay suốt hơn một ngày trời.

Đọc tiếp “Người chị vỗ vai tôi giữa buổi trưa IPS16 — chị Mai Diệu Huyền và cú gỡ rối “trong tích tắc””